Sunday, January 21, 2007

For Immediate Release

For more information, please contact
New York: Sophie Richardson
London: Brad

Vietnam: Dissidents Struggle to Exercise Free Speech
Eight Writers Win Prestigious Hellman/Hammett Prize

(New York, January tk, 2007) – Eight Vietnamese writers are among a diverse group from twenty tk countries who have received the prestigious Hellman/Hammett award, which recognizes courage in the face of political persecution, Human Rights Watch announced today.

“This is an especially important year to recognize dissident writers in Vietnam,” said Sophie Richardson, deputy Asia director at Human Rights Watch, which administers the annual award. “Vietnam’s emerging democracy movement has become bolder, more outspoken and public, making activists more vulnerable to government reprisals. The Hellman/Hammett awards give these writers international attention, and some protection.”

Human Rights Watch administers the Hellman/Hammett awards, given to writers around the world who have been targets of political persecution. Among this year’s Vietnamese recipients are political prisoner Nguyen Vu Binh, democracy activist Do Nam Hai, essayist Nguyen Chinh Ket and novelist Tran Khai Thanh Thuy.

“These writers’ works and lives embody the Vietnam that the government wants to hide, the one in which there is no free speech, no independent media, and an internet under strict control,” said Richardson. “Those who think that Vietnam’s booming economy means it is loosening up politically should look below the surface, at the plight of writers such as these.”

Vietnam, well-known for its suppression of dissent, stepped up its crackdown on government critics in advance of the Asia Pacific Economic Cooperation (APEC) summit of world leaders, which was held in Hanoi in November.

The Vietnamese government made little attempt to hide its efforts to muzzle prominent critics or democracy activists despite the mass of international journalists in Hanoi during APEC, Vietnam’s largest-ever international gathering. Key dissidents in Hanoi were placed under lock down. They were ordered not to leave their homes or have any visitors. Police were stationed in front of their homes, which were cordoned off with signs saying “Restricted Area” and “No Foreigners” to prevent any contact with the international press corps. One dissident had his door padlocked and was roughed up after a friend stopped by to visit

In addition, police arrested at least eight members of a newly-formed union, the United Workers and Peasants Organization of Vietnam. Independent trade unions are banned in Vietnam.

Authorities also rounded up rural petitioners in Mai Xuan Thuong Park in Hanoi, who had come to the city to file complaints about corruption and land confiscation. Along with street children and vagrants, they were sent to Dong Dau Social Protection Center, a detention facility on the outskirts of the city. Human Rights Watch has previously documented physical abuse and harsh conditions for detainees at Dong Dau (tk see link.)

Such abuses are not limited to occasions when Vietnam is in the international spotlight. In addition to detaining or imprisoning individuals considered a political threat, the Vietnamese government uses other means to silence them. Dissidents’ telephones are disconnected, their internet connections are terminated, and they are questioned and often detained if they go to internet cafes. Their homes are periodically searched and their computers and documents confiscated. Their families are pressured to stop them from speaking out. They are insulted in articles in the official state media, or denounced by “angry citizens” in orchestrated public meetings. They are dismissed from their jobs, or find their client base has dried up as a result of official pressure and negative publicity. Even family members face intimidation and reprisals.

“By honoring these writers we hope to bring international attention to courageous individuals that the Vietnamese government is trying to silence,” said Richardson. “The crackdown on dissidents was largely ignored by governments at the APEC summit, giving Vietnam the impression it has a green light to keep persecuting them.”
Short biographies of this year’s Hellman/Hammett awardees from Vietnam follow.
· Nguyen Vu Binh, 38, is serving a seven-year prison sentence, most of it in solitary confinement, for articles he wrote criticizing the government. One of the first members of Vietnam’s emerging democracy movement, Binh resigned in 2000 from his prestigious journalism post at the party’s Communist Review and tried to form an independent political party and an anti-corruption association. After submitting written testimony about human rights violations in Vietnam to the US Congress and circulating articles critical of the Vietnamese government on the internet in 2002, Binh was arrested and convicted on charges of “espionage” after an unfair trial.

· Do Nam Hai, 48, a banking professional, was one of the principal organizers of the April 2006 public petition campaign, “Manifesto on Freedom and Democracy for Vietnam” and the Democracy and Human Rights Alliance, a virtually unprecedented movement in recent years with broad geographical representation. Police have confiscated his laptop and mobile phone on numerous occasions. Since October 2006 authorities have subjected him to constant detention, interrogation and even physical attacks. He is followed day and night by security police. During the APEC summit in November, police seized him on the street to prevent him from participating in a news conference organized by the Alliance.

· Nguyen Chinh Ket, 54, is a Catholic from the north who moved south in 1954. He left the seminary in 1975 but remained active in the church. Since 2001 he has quietly become one of the leading Vietnamese activists through his essays, freelance reports, and role in organizing meetings among dissidents. He is a leader in the Democracy and Human Rights Alliance as well as founder of the Free Journalists Association in Vietnam, which groups independent reporters and bloggers. In November 2006 he was summoned by police for interrogation several times.

· Tran Khai Thanh Thuy is a novelist and journalist and the only woman honored this year from Vietnam. An established author, she has written numerous novels and political essays. She is one of the editors of the dissident bulletin To Quoc (Fatherland), which is printed clandestinely in Hanoi, Hue, and Ho Chi Minh City and circulated on the Internet. She has been repeatedly denounced and humiliated in public meetings organized by the authorities, including a “People’s Court” in October, where police gathered 300 people in a public stadium to insult her. Mobs have entered her home to call her a traitor and a prostitute and threatened to beat her. Police have told her they cannot protect her and that the only way to do so is for her to abandon her activism. She and her husband have been harassed at their workplaces. In September and October 2006 she was continuously interrogated and detained by authorities, and in November she was dismissed from her job. She was locked in her house by authorities during the November 2006 APEC meetings.

· Nguyen Van Dai is one of Vietnam’s only practicing human rights lawyers, and a founder of the Committee for Human Rights in Vietnam, which was launched in 2006. He has taken on most of the legal defence for embattled Protestant churches, including the case of Mennonite pastor and former political prisoner Nguyen Hong Quang. He has written articles about democracy and press freedom, and was detained in August 2006 as he and other dissidents were planning to launch an independent bulletin. He was interrogated by police from November 9 to 14. Police were stationed in front of his home from November 15-22, during the APEC meetings. He was prohibited from leaving his home, and his cell phone and Internet access were disconnected.

· Nguyen Khac Toan, 51, is an activist who was released from prison in February 2006. He remains under house arrest, and reports that there is a permanent police post in front of his home. A former soldier in the North Vietnamese army, Toan drew the government’s ire when he wrote a series of articles about demonstrations by farmers in 2001 and 2002 against land confiscation and corruption. He has helped farmers and military veterans draft appeals to the government, which, along with his own writings, have been disseminated on the Internet. He was arrested in 2002 at an Internet café and sentenced to 12 years on espionage charges. He was released after four years, in February 2006. Since his release he continued to campaign for democratic reforms, helping to launch an independent labor union and the Freedom and Democracy newsletter. In November 2006 he was summoned for interrogation by police. Undercover police were posted in front of his house to prevent foreigners from meeting him during the APEC meetings.

· Pham Que Duong, 75, is one of the most respected leaders of Vietnam’s democracy movement, and comes from within the Vietnamese Communist Party itself. A military historian, editor and writer, he is known for outspoken expression of his views – most notably his resignation from the Vietnamese Communist Party in January 1999 to protest the expulsion of fellow government critic Tran Do. He has written many articles, appeals, and open letters to Vietnam’s leadership calling for democracy and human rights. He is one of the editors of the dissident bulletin To Quoc (Fatherland), which is printed clandestinely in Vietnam and circulated on the Internet. He has been detained and placed under house arrest many times.

· Le Chi Quang, 36, is a young lawyer and democracy activist who was arrested at an Internet café in 2002 and sentenced to four years in prison on national security charges. He was released early because of international pressure and health problems, including kidney disease. After his release in June 2004, he was put under three years’ house arrest. He is constantly harassed and interrogated by police at his home or police station. He cannot leave his quarter in Hanoi without police authorization. The authorities have put strong pressure on his family to force him to stop all dissident activities. The harassment has become harsher since he joined the editorial staff of the To Quoc bulletin, along with with Pham Que Duong, Nguyen Thanh Giang, and Tran Khai Thanh Thuy.

Thông Cáo Báo Chí

Thông Cáo Báo Chí

New York: Sophie Richardson
London: Brad Adams


Việt Nam: Những Nhà Đối Kháng Tranh Đấu Để Thực Thi Quyền Tự Do Ngôn Luận - Tám Nhà Đối Kháng Thắng Giải Hellman/Hammet

New York – Tháng Giêng năm 2007. Tổ Chức Human Rights Watch tuyên bố tám nhà đối kháng tại Việt Nam đã thắng giải thưởng cao quý Hellman/Hammet công nhận tinh thần dũng cảm của họ trước những đàn áp chính trị.

Bà Sophie Richardson, Giám đốc Vụ Châu Á của Human Rights Watch phát biểu: “Đây là năm đặc biệt để vinh danh những ngòi bút dũng cảm tại Việt Nam. Phong trào dân chủ đang lớn mạnh tại Việt Nam ngày càng trở nên mạnh dạn hơn với những sự lên tiếng và xuất hiện công khai khiến cho họ trở nên mục tiêu đàn áp. Giải thưởng Hellman/Hammett sẽ mang lại sự quan tâm của quốc tế và sự bảo vệ”.

Giải thưởng Hellman/Hammet được thành lập bởi Human Rights Watch dành cho những người cầm bút đang là đối tượng của những vụ đàn áp chính trị. Những người thắng giải năm nay gồm có tù nhân chính trị Nguyễn Vũ Bình, nhà hoạt động dân chủ Đỗ Nam Hải, nhà bình luận Nguyễn Chính Kết và nhà văn Trần Khải Thanh Thủy.

Bà Richardson nói về những người thắng giải như sau : “Những tác phẩm và cuộc sống của những người cầm bút này cụ thể hóa những gì nhà cầm quyền Việt Nam muốn che đậy, đó là tình trạng tại Việt Nam không có tự do ngôn luận, không có truyền thông độc lập và mạng lưới Internet thì bị kiểm soát chặt chẽ. Những ai nghĩ rằng nền kinh tế phát triển của Việt Nam đồng nghĩa với sự thả lỏng về chính trị cần phải quan sát kỹ hơn, hoàn cảnh khó khăn của nhũng người cầm bút là những bằng chứng rõ nhất.”

Nhà nước Việt Nam, với thành tích nổi tiếng về việc đàn áp những nhà đối kháng, đã gia tăng đàn áp trong dịp Hội Nghị Thượng Đỉnh Hợp Tác Kinh Tế Châu Á Thái Bình Dương (APEC) diễn ra tại Hà Nội vào tháng 11 năm 2006.

Chính quyền Việt Nam không cần che đậy nỗ lực nhằm bịt miệng những nhà đối kháng, bất kể sự hiện diện đông đảo của truyền thông quốc tế tại Hà Nội trong dịp APEC. Những nhà đối kháng đã bị khóa cổng giam giữ tại nhà với lệnh cấm không được rời khỏi nhà hoặc tiếp khách. Công an đã canh gác trước nhà với những bảng cấm như “khu vực cấm” và “Cấm người ngoại quốc” để cản trở bất cứ sự tiếp xúc với truyền thông quốc tế. Một nhà bất đồng chính kiến đã bị khóa cửa nhốt trong nhà và ông đã bị hành hung thô bạo khi có khách đến thăm.

Ngoài ra, công an đã bắt ít nhất là tám thành viên của Liên Đoàn Công Nông Việt Nam, một công đoàn mới được thành lập. Công đoàn độc lập hiện nay bị cấm tại Việt Nam.

Nhà cầm quyền Việt Nam cũng đã bao vây những người dân khiếu kiện tập trung tại Vườn hoa Mai Xuân Thưởng tại Hà Nội để nộp đơn khiếu kiện nạn tham nhũng và tịch thu đất trái phép. Những trẻ em bụi đời đã bị chuyển đến trại tập trung Đồng Dậu tại ngoại thành. Tổ chức Human Rights Watch trước đây đã thành lập hồ sơ về việc những trẻ em bị giam giữ phải chịu cảnh hành hung thường xuyên và sống trong môi trường khắc nghiệt tại Đồng Dậu.

Những vi phạm nhân quyền vẫn diễn ra ngay cả khi Việt Nam đang là điểm quan tâm của quốc tế. Ngoài việc giam giữ và bỏ tù những cá nhân được xem là mối đe dọa chính trị, chính quyền Việt Nam còn dùng những phương pháp khác để bịt miệng những nhà đối kháng : điện thoại bị cắt, dịch vụ mạng Internet bị cắt, thường xuyên bị tra hỏi hoặc giam giữ mỗi khi đến các trung tâm dịch vụ Internet. Nhà của những nhà hoạt động dân chủ bị khám xét theo định kỳ, máy điện toán và những tài liệu đều bị tịch thu, và gia đình của họ bị áp lực để ngăn cản không cho những nhà bất đồng chính kiến tiếp tục lên tiếng. Truyền thông quốc doanh sỉ nhục những nhà hoạt động dân chủ trên những phương tiện truyền thông, và nhà nước tổ chức những cuộc đấu tố để lăng mạ họ. Nhiều người trong số những nhà hoạt động dân chủ bị đuổi việc, những thương chủ dần bỏ đi vì áp lực từ chính quyền và dư luận tiêu cực. Ngay cả những thành viên gia đình của những nhà hoạt động dân chủ cũng bị đe dọa và trả thù bởi nhà nước Việt Nam.

Bà Richardson nói tiếp: “Bằng cách vinh danh những nhà bất đồng chính kiến, chúng tôi hy vọng tạo sự quan tâm của quốc tế đối với những con người dũng cảm đang bị nhà nước Việt Nam tìm đủ mọi cách để bịt miệng họ. Nhiều quốc gia đã làm ngơ trước những cuộc đàn áp đối với những nhà đối kháng trong dịp APEC khiến nhà nước Việt Nam cảm thấy họ được bật đèn xanh để tiếp tục đàn áp.”

Sau đây là lý lịch tóm tắt của những nhà đối kháng đoạt giải Hellman/Hammet 2007 :
· Nguyễn Vũ Bình: 38 tuổi, hiện đang bị cầm tù 7 năm biệt giam vì viết báo phê bình chính quyền. Là một trong những thành viên đầu tiên phong trào dân chủ tại Việt Nam, năm 2000 Nguyễn Vũ Bình từ bỏ sự hợp tác với Tạp Chí Cộng Sản để thành lập một đảng phái chính trị độc lập và tổ chức chống tham nhũng. Sau khi công bố chứng thư về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam đến Quốc Hội Hoa Kỳ và những bài báo phê bình nhà cầm quyền Việt Nam, nhà báo Nguyễn Vũ Bình đã bị bắt vào năm 2002 và bị gán tội “gián điệp” trong một phiên toà bất công.
· Đỗ Nam Hải, 48 tuổi, chuyên gia ngân hàng và là một trong những thành viên nòng cốt trong chiến dịch vận động ký tên cho Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Việt Nam 8406. Ông cũng là mộ trong nhữg người đại diện của Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam, một phong trào dân chủ lớn rộng chưa từng có với sự tham dự của nhiều nhân sự từ nhiều thành phố trên toàn cõi Việt Nam. Công an đã tịch thu máy điện toán và điện thoại di động của ông Đỗ Nam Hải nhiều lần. Từ tháng 10 năm 2006, nhà chức trách đã nhiều lần cưỡng ép ông Đỗ Nam Hải để thẩm vấn, quản chế và ngay cả dùng vũ lực. Mật vụ của nhà nước Việt Nam luôn theo dõi ông Hải ngày đêm. Trong thời điểm Thượng Đỉnh APEC, công an đã bắt giữ và cản trở ông Đỗ Nam Hải không thể tham dự một cuộc họp báo tổ chức bởi Liên Minh.

· Nguyễn Chính Kết, 54 tuổi, là một giáo dân Công Giáo di cư từ miền Bắc vào Nam năm 1954. Ông Nguyễn Chính Kết rời chủng viện năm 1975 những vẫn hoạt động tích cực trong giáo hội. Từ năm 2001, ông Nguyễn Chính Kết đã trở thành một trong những nhà lãnh đạo đối kháng qua những bài tiểu luận, báo cáo và tổ chức những cuộc gặp gỡ giữa những nhà đối kháng. Là lãnh đạo của Liên Minh Dân Chủ và Nhân Quyền và cũng là nhà sáng lập của Hội Nhà Báo Tự Do Việt Nam, một tổ chức của những nhà báo độc lập. Vào tháng 11 năm 2006, ông Nguyễn Chính Kết đã bị công an triệu tập để tra thẩm nhiều lần.

· Trần Khải Thanh Thủy là một nhà văn và nhà báo, và cũng là phụ nữ duy nhất được vinh danh trong năm nay từ Việt Nam. Là một nhà văn có nhiều khả năng, bà đã viết nhiều tiểu thuyết và tiểu luận chính trị. Bà là một trong những người phụ trách tờ báo chui Tổ Quốc ấn hành bí mật tại Hà Nội, Huế và Thành Phố Hồ Chí Minh và qua mạng Internet. Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đã nhiều lần bị đấu tố bởi nhà cầm quyền, Toà Án Nhân Dân. Vào tháng 10 năm 2006, công an đã triệu tập 300 người tại một sân vận động để sỉ nhục bà. Băng đảng xã hội đen đã xâm nhập vào nhà và gọi bà là đồ phản bội và dọa sẽ hành hung bà. Công an đã cho biết là họ không thể bảo vệ bà nếu bà không từ bỏ những hoạt động hiện nay. Bà và phu quân đã nhiều lần bị sách nhiễu tại sở làm. Vào tháng 9 và tháng 10/2006, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy liên tiếp bị tra thẩm và quản chế bởi nhà chức trách. Tháng 11, bà đã bị sa thải khỏi sở làm. Trong dịp APEC trong tháng 11, bà đã bị khóa cửa nhốt trong nhà bởi chính quyền sở tại

· Nguyễn Văn Đài là một trong những luật sư tại Việt Nam chuyên về nhân quyền và là sáng lập viên của Uỷ Ban Nhân Quyền tại Việt Nam được thành hình tại Việt Nam năm 2006. Luật sư Đài đã nhận lời biện hộ cho những Giáo Hội Tin Lành bị đàn áp, điển hình là trường hợp của cựu tù nhân chính trị Mục sư Nguyễn Hồng Quang. Ông đã viết nhiều bài báo về dân chủ và tự do báo chí, và đã bị bắt giữ vào tháng 8 năm 2006 khi ông và một số nhà đối kháng khác chuẩn bị ấn hành một bản tin độc lập. Ông đã bị tra thẩm bởi công an từ ngày 9 đến ngày 14 tháng 11. Công An đã canh giữ trước nhà của Luật sư Đài trong dịp APEC. Ông đã bị cấm rời khỏi nhà, dịch vụ Internet và điện thoại di động đều bị cắt.

· Nguyễn Khắc Toàn, 51 tuổi, là nhà hoạt động dân chủ đã được trả tự do trong tháng 2 năm 2006. Ông tiếp tục bị quản chế tại gia, và báo cáo là công an đã thành lập trạm gác thường xuyên trước nhà của ông. Là một cựu chiến binh của Quân Đội Bắc Việt, ông Toàn đã khiến nhà cầm quyền nổi giận khi ông viết một loạt bài báo về những cuộc biểu tình của những nông dân trong năm 2001 và 2002 để phản đối nạn tham nhũng và tịch thu đất. Ông đã giúp những nông dân và cựu chiến binh viết đơn khiếu nại gửi đến nhà chức trách, kèm theo những bài viết của ông, và đăng tải trên Internet. Ông Nguyễn Khắc Toàn đã bị bắt trong năm 2002 tại dịch vụ Internet và bị tuyên án 12 năm về tội làm gián điệp. Vào tháng 2 năm 2006, ông đã được trả tự do sau bốn năm bị cầm tù. Từ khi được trả tự do, ông Nguyễn Khắc Toàn tiếp tục tranh đấu cho dân chủ, và trợ giúp trong việc hình thành một tổ chức công đoàn độc lập và thực hiện bản tin Tự Do Dân Chủ. Vào tháng 11 năm 2006, ông Toàn đã bị triệu tập để thẩm vấn bởi Công An. Mật vụ luôn canh gác trước nhà của ông Toàn để cản trở người ngoại quốc đến tiếp xúc với ông trong dịp APEC.

· Phạm Quế Dương, 75 tuổi, là một trong những nhà lãnh đạo có uy tín nhất của phong trào dân chủ tại Việt Nam, và xuất thân từ trong Đảng Cộng Sản. Là một sử gia quân đội, chủ nhiệm và nhà báo, ông Dương được biết đến qua việc ông từ bỏ Đảng Cộng Sản vào tháng Giêng năm 1999 để phản đối việc trục xuất khỏi đảng ông Trần Độ, một người bạn của ông Dương và là một nhà phê bình chế độ. Ông Phạm Quế Dương đã viết rất nhiều bài báo, khiếu nại và thư ngỏ đến nhà nước Việt Nam để kêu cho nhân quyền và dân chủ. Ông là một trong những chủ nhiệm của bản tin Tổ Quốc phát hành bí mật tại Việt Nam và Internet. Ông Dương đã bị bắt và quản chế tại gia nhiều lần.

· Lê Chí Quang, 36 tuổi, là luật sư và nhà hoạt động dân chủ đã bị bắt tại dịch vụ Internet năm 2002 và bị tuyên án 4 năm tù về tội vi phạm an ninh quốc gia. Ông đã được trả tự do vì áp lực quốc tế trước việc ông bị đau thận rất nặng. Sau khi được trả tự do vào tháng 6 năm 2004, ông Quang đã bị quản chế tại gia 3 năm. Ông đã nhiều lần bị sách nhiễu và tra thẩm bởi công an tại tư gia và tại đồn. Ông Quang hiện không được phép rời tư gia tại Hà Nội khi không được phép của công an. Nhà chức trách đã gâp áp lực rất mạnh lên gia đình của ông Quang để ép buộc ông phải chấm dứt mọi hoạt động đối kháng. Những đợt sách nhiễu trở nên tàn bạo hơn khi ông Quang gia nhập ban biên tập của bản tin Tổ Quốc cùng với Phạm Quế Dương, Nguyễn Thanh Giang và Trần Khải Thanh Thuỷ.

The Open Letter of Mr. Do Nam Hai

Do Nam Hai

Saigon

January 19th, 2007

Open Letter
(on My Current Situation)

January 19th, 2007

Name: Do Nam Hai (Pen name Phuong Nam)

Date of Birth: 1959 – Ha Noi

Occupation: Banking Engineer (Specialty: Currency – Credit)

Current Residence: 441 Nguyen Kiem – Phuong 9, Phu Nhan - Saigon

This letter is to inform the international community and the people inside Vietnam of my current situation:

From November 2006 to mid January 2007, I was summoned 8 times to interrogation at the Sai Gon’s Public Security precinct. The latest summon order number 86 signed by Lieutenant Le Hong Ha – Deputy Director of the Investigative Security in Saigon dated January 17th, 2007. The content of the summon order: I am ordered to report today, Friday January 19th, 2007, at 8 AM, at address 4 Phan Dang Luu – Ward 14 – Binh Thanh District (Telephone: 8.413.744 – 8.412.357). Reason: To be interrogated on the documents about the Vietnamese National Alliance. (See attached summon order)

Apparently, I refused the previous 7 summon orders with this notation on the summon: “I protest this illegal Summon Order and refuse to comply”. Therefore, in the past two months, we I was forcibly taken to the precinct for interrogation when I leave home. Subsequently, I was held illegally at Phu Nhuan Public Security precinct located at 181 Hoang Van Thu – Ward 8- Phu Nhuan District. At these interrogations, I refuse to answer any question and refuse to eat lunch given to me. Usually, I would be detained until 4 or 5 PM, but there was time when I was held until 11 PM as the time in November 19, 2006 (during APEC).

One unusual situation happened at 13:30 on January 17th, 2007, when I was traveling on motorbike on Phan Dang Luu Street toward Phu Nhuan Intersection, one Public Security officer whom has been following me, rode his red motorbike license plate 53 S6 – 7478 at high speed from behind and intentionally collided onto my motorbike, causing me to almost lost control. Fortunately, I regain balance and did not fall with the motorbike onto the street. At this time, the Public Security officer slowed down to wait for me to catch up to him. I asked him: “why are you doing that to me?” He answered: “It was an accident”. I kept quiet and drove him which located about 200 meters from the scene.

I left the motorbike at home, and walk to the alley at 429 Nguyen Kiem – Ward 9 – Phu Nhuan District, located 25 meters from my home, to meet the same Public Security officer (he has followed me home and was sitting there with two other officers). I asked: “Why did you do that to me? If I fall, the cars and trucks behind me could have run over me then you have caused a crime. There is no hate between you and me so why you did that?” He got angry and yelled out while the other two officers and other people looking on: “In the past, you have caused us much complicated problems. This time I only collided gently. Next time when I am serious then you would not have the opportunity to talk to us like this!”

Immediately, I called the mobile phone of Lieutenant Colonel Doan Duy Linh, his superior, of Saigon Public Security, to report this incident. Mr. Doan Duy Linh asked me: “are you sure that he is a Public Security officer?” I responded: “Definitely! He is standing in front of me right now. If you want, I can pass the phone over for you to talk with him” but Mr. Doan Duy Linh refused. I said to him: “I am strongly protesting this escalation of terrorism of the Public Security. I am warning you that the Public Security is responsible if my life is endangered.”

The incident stopped at that point, and I went home. It is important to note that yesterday, January 18th, 2007, when I left home, I still see the same Public Security officer with a team of 6 o 7 other officers following me.

I report this incident with the whole truth, and would take responsibility for this report.

I hope to gain attention and concern of the international community and the people inside Viet Nam.

Sincerely,

Do Nam Hai

Saigon

January 19th, 2007

Thursday, January 18, 2007

Kêu gọi an ninh cộng sản không được gây tội ác(V-F-E)

ỦY BAN NHÂN QUYỀN VIỆT NAM

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS IN VIETNAM

P.O BOX 648 BƯU ĐIỆN BỜ HỒ, HÀ NỘI, VIỆT NAM

Email: humanrightsvn@gmail.com

www.humanrightsvn.blogspot.com

Sài Gòn, ngày 18 tháng 1 năm 2007

LỜI KÊU GỌI KHẨN CẤP

Ngày 17-1-2007, ông Đỗ Nam Hải trên đường về nhà bằng xe máy, đã bị một nhân viên an ninh cố ý đâm xe máy của anh ta vào xe máy của ông Đỗ Nam Hải rất may cả hai bên không bị ngã, nên không có thương tích. Nhân viên an ninh này đã theo dõi ông Hải trong nhiều năm qua, khi ông Hải yêu cầu nhân viên an ninh này giải thích về việc làm của anh ta thì anh ta trả lời là không cố ý. Sau khi ông Đỗ Nam Hải về đến nhà, cất xe máy và sang bên kia đường nơi những nhân viên an ninh đang đứng đợi để theo dõi ông. Ông Hải nói chuyện với nhân viên an ninh rằng ông không có mâu thuẫn với họ, ông chỉ có tranh đấu cho công bằng và lẽ phải vì vậy lần sau họ không nên làm như vậy. Người nhân viên an ninh lúc trước nổi cáu và nói thẳng ra rằng: “hôm nay đâm xe như vậy chỉ là nhẹ nhàng thôi, lần sau chúng tôi làm thì anh không còn cơ hội để gặp chúng tôi nói chuyện đâu.” Sau đó ông Hải đã gọi điện thoại cho cấp trên của họ và nói rằng bất kỳ chuyện gì sảy ra với ông trên đường khi tham gia giao thông thì công an Việt Nam phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.

Ủy ban Nhân quyền Việt Nam thấy rằng lời đe dọa của lực lượng an ninh cộng sản sẽ gây tai nạn cho những người đang đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam là hết sức nghiêm trọng.

Hiện nay tính mạng và sức khoẻ của những người tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam đang bị đe dọa bởi an ninh cộng sản. Bất kỳ một tai nạn nào sảy ra cho các nhà dân chủ cũng sẽ bởi bàn tay sắp đặt của an ninh cộng sản.

Ủy ban Nhân quyền Việt Nam kêu gọi chính quyền cộng sản Việt Nam yêu cầu các lực lượng an ninh của mình không được gây ra tội ác chống lại các nhà đấu tranh dân chủ cũng như nhân dân Việt Nam.

Ủy ban Nhân quyền Việt Nam kêu gọi chính phủ các nước, các tổ chức bảo vệ quyền con người quốc tế và toàn thể nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới hãy lên tiếng bảo vệ những người đang tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam, ngăn chặn bàn tay tội ác đẫm máu của các lực lượng an ninh của chính quyền cộng sản Việt Nam.

Thay mặt Ủy ban Nhân quyền Việt Nam

Nguyễn Công Lý – Bùi Minh Thanh - Phạm Văn Trội - Nguyễn Phương Anh

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS IN VIETNAM
P.O BOX 648 BƯU ĐIỆN BỜ HỒ, HÀ NỘI, VIỆT NAM
Email: humanrightsvn@gmail.com
www.humanrightsvn.blogspot.com


Saigon, January 18, 2007

AN URGENT CRY FOR HELP

On January 17, 2007, when riding his motorbike home, Mr. Do Nam Hai was deliberately clipped by an undercover security agent, fortunately neither side crashed nor was injured. This security agent has been following Mr. Do Nam Hai for the last several years, when Hai requested that he’d explain his action, the man told him it was not intentional. After arriving home, Mr. Hai parked his motorbike and crossed the street to talk to these agents who have been stalking him. Hai told them that he has no qualms with them, that he only fights for justice and reason therefore they should not attempt to do things like that again. The one who’s collided with him got crossed and blurted out: “Today it’s just a small fender bender (bumping incident), next time when we do it, you would not have a chance to confront us again.” After which, Mr. Hai called their superior and told them that if anything happens to him in traffic the Vietnamese Security Police will have to bear responsibility.

The Committeee for Human Rights in Vietnam recognizes the threat of causing accidents to democracy and human rights activists by the security police as very grave and serious threats.
Presently, the lives and health of these activists are being compromised by the communist authority. Therefore it is not farfetched to state that whatever accidents that might befall the dissidents would be the handiwork of the communist security agents.

The Committee for Human Rights in Vietnam is calling on the government of Vietnam to order its police authority to cease and desist in their actions to cause harm to the activists as well as the citizens of Viet-Nam.

The Committee for Human Rights in Vietnam is calling on various international governments, human rights organizations and all citizens of civil societies to raise their voices in defending the people who are struggling for democracy and basic civil rights and liberties.
Please help us stop the bloody and criminal hands of the Hanoi government security forces.

On behalf of the Vietnam Human Rights Committee,

Nguyễn Công Lý – Bùi Minh Thanh - Phạm Văn Trội - Nguyễn Phương Anh


COMITE POUR LES DROITS DE L'HOMME AU VIETNAM

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGNTS IN VIETNAM

B.P. 648 BUU DIEN BO HÔ, HA NOI, VIETNAM

Email : humanrightsvn@mail.com

www.humanrigntsvn.blogspot.com

–––––––––––-

Saigon, le 18 janvier 2007

APPEL URGENT

Le 17-1-2007, M. Do Nam Hai rentrait chez lui en vélomoteur, lorsqu’il été heurté volontairement par un agent de la sécurité, heureusement sans chute, il n’en est résulté donc aucune blessure. Cet agent filait et surveillait M. Hai depuis plusieurs années. Quand celui-ci lui demande d’expliquer son geste, il a nié avoir agi de façon intentionnelle. Arrivé à la maison, après avoir rangé son véhicule M. Hai a traversé la rue pour lui parler et aux autres qui stationnaient là à le surveiller, leur disant qu’il n’avait avec eux aucun différend ou problème personnel, qu’il ne faisait que travailler pour la justice et la raison, aussi leur a-t-il demandé de ne plus agir de la sorte à l’avenir. Le premier agent s’est mis alors en colère et a déclaré ouvertement : « Cette fois-ci on n’a que provoqué un petit accident, la prochaine fois que nous agirons, vous n’auriez plus la possibilité de nous parler ». Après coup M. Hai a téléphoné à leurs supérieurs pour les prévenir que désormais il tiendrait pour seule responsable la police vietnamienne s’il lui arrivait un accident de la circulation important .

Le Comité Pour Les Droits De L'Homme Au Vietnam considère comme particulièrement inquiétantes et graves les menaces des forces de sécurité communistes de provoquer des accidents visant ceux qui travaillent en faveur de la liberté, la démocratie et les droits de l'homme au Vietnam.

Il est clair que la santé et la vie même des militants vietnamiens de la liberté, de la démocratie et des droits de l'homme sont expressément menacées par la sécurité communiste. Nous pensons que dans le futur tout accident pourrait être envisagé comme une machination mise en place par celle-ci.

Le Comité Pour Les Droits De L'Homme Au Vietnam font appel aux gouvernements de tous pays, aux organisations internationales de défense des droits de l'homme et à tous les peuples progressistes du monde, leur demandant de se déclarer prêts à protéger ceux qui militent pour la liberté, la démocratie et les droits de l'homme au Vietnam, et à arrêter la main criminelle et tachée de sang de ces forces de sécurité et policières du pouvoir communiste vietnamien.

Nguyen Cong Ly, Bui Minh Thanh, Pham Van Troi, Nguyen Phuong Anh

Wednesday, January 17, 2007

Declaration of Condemnation against the Communist Government of Viet Nam

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS IN VIETNAM

P O BOX 648 BUU DIEN BO HO, HA NOI, VIET NAM

Email humanrightsvn@gmail.com

1st Declaration of Condemnation against the Communist Government of Viet Nam.

Ha Noi, December 10, 2006

December 10 is the world’s Human Right Day. International institutions, governments around the world observe this day as a reminder to pledge their protection to human highest values and humanities. In Viet Nam, the reverse is true.

The communist government of Viet Nam ordered its security forces to harass and subpoenaed democracy and human rights activists for interrogations. The following are incidents of human rights violations committed by the government of Communist Viet Nam.

1) Ms. Le Thi Minh Tam, sister of Le Thi Cong Nhan, an attorney, chose to celebrate her wedding on this day at the hotel 14A, Pho Ly Nam De, Ha Noi. Mrs. Le Thi Cong Nhan’s guest list included members of the Democracy and Human Rights movement such as attorney Nguyen Van Dai, Bach Ngoc Duong, Nguyen Khac Toan, Luong Duy Phuong, Tran Khai ThanhThuy, Vu Thanh Phuong, Le Thi Kim Thu, Nguyen Van Anh and many more. Secrete police prevented these guests from attending the wedding. There were about 20 secret officers mingled with and acted as hotel employees to take pictures and video the wedding; they even jotted down guests’ license plate numbers. There were 2 special military vehicles filled with fully armed soldiers parked in front of the hotel. It was unique that from 12:00 noon to 12:45, secret police used special electronic equipments to interfere with mobile phone reception in the entire area to prevent planned phone interviews with Mrs. Nguyen Cong Nhan about the symposium focusing on Human Rights and Democracy in Viet Nam.

2) At 9 AM on12-10-2006, communist secret Lieutenant Colonel Nguyen Viet Trung with Yen, a female secret police A42, arrived at the residence of Writer Hoang Tien to invite him up for a working session. Mr. Hoang Tien, after refused to leave his home, was roughed up by these secret officers and he was forcefully escorted out by the arms. Secret police kept him until 3 PM even without any cooperation from him.

3) Communist secret police suspected attorney Nguyen Van Dai of organizing the Committee for Human Rights in Vietnam so they had all his activities under surveillance from December 7, 2006. December 8th, 2006 secrete police mobilized a large numbers of officers to surround the restaurant where Mr. Nguyen was holding a getting together party with his former classmates. Upon realizing that it was just a party, these officers ordered their meals and spread around to eavesdrop the conversation.

Early December 9th, 2006 secrete police officer Dang Hong Duc from A42 came and forcefully took attorney Dai out of his house, detained him for a working session. He wasn’t released until 4:30 PM. He was asked to come on Sunday 12-10 for another working session but attorney Dai refused since, as a Christian, he will have to attend Church. At 8 AM Sunday morning, while attorney Dai was preparing for church, Dang Hong Duc, another officer and a gang member came and forcefully extracted attorney Dai out for another working session. Despite his vigorous protest, they succeeded after threatened him with violence. He wasn’t released until 3:00 PM. The purpose of this incident was to prevent attorney Dai from participating in a symposium over the internet on human rights and from attending attorney Nhan’s sister’s wedding.

4) On 10-09-2006, journalist Nguyen Khac Toan received an invitation to the security office of Trang Tien hamlet for a working session scheduled on 12-10-2006.

5) In Sai Gon, on December 10, secret police officers came to the home of Mr. Do Hai Nam, a Democracy advocate, to extract him out for a working session; arrested and detained him from 9 AM and didn’t release him until 5 PM same day. The purpose was to prevent him from participating in the human rights symposium over the internet.

6) On December 10, Messrs. Nguyen Phuong Anh, Luong Duy Phuong and Bach Ngoc Duong were stalked, harassed - without any arrest - by a group of male and female secrete police officers.

12-10-2006, an important day of the world. It’s the 58th anniversary of the International Declaration for Human Rights which was adopted by over 200 members of the United Nations that pledged to comply with and respect the essence of this Declaration.

All member nations have the responsibility to guarantee Human Rights within their sovereign boundary. Viet Nam is a member of the United Nations and the Communist Government of Viet Nam signed and pledged its commitment to that mentioned above covenant and to other International Covenants on Civil and Political Rights. The violations mentioned above such as arbitrary arrests, detentions and interrogations of democracy, human rights and religion advocates by the communist secret police were the added blemishes to the long list of human rights violations in Viet Nam,

The Committee for Human Rights in Viet Nam hereby vigorously protests those violations of human rights and religious freedom of the government of the Communist Viet Nam. We demand the government of the communist Viet Nam to stop and refrain from similar violation in the future.

The Committee for Human Rights in Viet Nam hereby appeals to governments of all nations, to all International Institutes and all progressive people in the world to condemn the mentioned above violations of human rights and freedom of religion committee by the government of Communist of Viet Nam.

On Behalf of the Committee for Human Rights in Viet Nam.

Prosecutors:

Bui Minh Thanh

Nguyen Cong Ly

Mục sư Nguyễn Công Chính khiếu nại

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

ĐỘC LẬP TỰ DO HẠNH PHÚC

----------------0O0-----------------

Pleiku ngày,10/01/2007

ĐƠN KHIẾU NẠI

V/v : “Chủ tịch UBND Thành phố Pleiku ra quyết định số 665A/QĐ-CT, vào ngày 20/11/2006, xử phạt hành chính đối với Mục sư Tin lành chở Kinh Thánh là trái với pháp luật

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Kính gữi - V/P thường trực Giáo hội Tin lành Mennonite Việt Nam

- V/p thường trực UBND Thành phố Pleiku

-V/p thường trực UBND Tỉnh Gia Lai

-V/p thường trực Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết

-V/p thường trực Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng

I. Tóm tắt bản thân

Tôi là Mục sư Nguyễn Công Chính, sinh năm 1966, cư trú tại Hẽm 169 đường CMT8, thuộc tổ 10, phường Hoa Lư, Thành phố Pleiku, Gia Lai, Hiện là Mục sư Tin lành Giáo phái Mennonite Việt Nam, có trụ sở ở tại C5/1h Trần Não F, Bình Khánh, Quận II, TP HCM

II. Lý do :

- Căn cứ vào quyết định số 665A/QĐ-CT,của chủ tịch UBND Thành Pleiku

ngày 20/11/2006 về việc xử phạt hành chính và tịch thu Kinh Thánh đối với Mục sư Tin lành,

- Căn cứ vào điều 74 Hiến pháp Việt Nam, công dân có quyền khiếu nại tố cáo, cán bộ công quyền nhà nước có hành vi, vi phạm pháp luật…,

- Căn cứ điều 74 Nghị định 56/20006/NĐ-CP về việc khiếu nại, tố cáo

- Căn cứ điều 88 pháp lệnh xử lý vi phạm hàng chính, về việc khiếu nại,

III. Tường trình :

Vào lúc 17h40 ngày 16/08/2006, tôi và Msnc Y-Djik chở Kinh Thánh từ hợp tác xã xe Hồng Hải 45 /2 bà Trưng về nhà tôi ở địa chỉ trên, khi xuất phát, Msnc Y-Djik chở 1 thùng caston + 1 bao = 139 cuốn Kinh Thánh tiếng Jarai, trên đường về nhà tôi thì bị công an phường Diên Hồng chặn bắt áp giải về đồn, lập văn bản thu giữ 139 cuốn Kinh Thánh, và các giấy tờ xe và tuỳ thân, nhưng không giao một văn bản nào cho Msnc Y-Djik để làm chứng từ. Hiện nay xe hon đa và các loại giấy tờ công an Pleiku vẫn chưa trả lại cho Msnc Y-Djik,

Còn phần tôi đi xe ôm chở 2 thùng caston = 120 cuốn kinh thánh Jarai, vừa về tới nhà thì công an thành phố Pleiku, công an phường Hoa lư có cả công an Tĩnh Gia Lai ụp vào kiểm tra nhà, lập văn bản thu giữ 120 cuốn kinh thánh tiếng Jarai, sau đó chở đi vào lúc 18h cùng ngày, trong khi công an ụp vào nhà kiểm tra nhà thu giữ kinh thánh không có lệnh của viện kiểm sát…Sáng hôm sau tức 8h30 ngày 17/08/2006, công an phường Hoa lư mời tôi lên lập lại văn bản vi phạm hành chính và bắt tôi ký, tôi không ký vào văn bản , vì văn bản được lập lại không phù hộp với hiện trường, thời gian khung gian, nội dung chi tiết không phù hợp với văn bản đã lập vào 18h tối 16/08/2006 tại nhà tôi, cho nên văn bản lập lại trong sự áp đặt hợp tác hoá thiếu minh bạch như vậy, là trái với pháp luật,

IV. Nguồn gốc về 259 cuốn Kinh Thánh Jarai :

Anh chị em sắc tộc Jarai ở các Hội thánh Tin lành Mennonite tại Tây nguyên, không có Kinh Thánh để học. Đây là một nhu cầu rất cần thiết cho đời sống cơ đốc nhân, cho nên anh chị em đã cầu nguyện trong nhiều ngày, được Chúa cảm động qua các em thiếu nhi ở trong các Hội thánh tại Thành phố HCM, qua việc đi lượm ve chai, nhom nhựa, hoặc đánh dày, bán quán cơm, quyên góp dành dụm mua tặng giúp cho anh chị em sắc tộc Jarai, thuộc Hội thánh Tin lành Mennonite tại Tây nguyên 259 cuốn Kinh Thánh,

V.Những mâu thuẫn trái với pháp luật :

1, Căn cứ văn bản thu giữ 12 cuốn Kinh Thánh tiếng Jarai lúc 18h ngày 16/08/2006, thì ghi rất rõ ràng rằng “ Tạm thu giữ 120 cuốn Kinh Thánh” để xác minh, nhưng theo quyết định số 556A/QĐ-CT của UBND Thành phố Pleiku ra ngày 20/11/2006, có quá nhiều mâu thuẫn , vì họ ghi “259 cuốn sách” nhưng không ghi rõ là sách gì ? nội dung sách như thế nào ? Vì ông trung tá Lê Phúc Điển, phó trưởng công an thành phố đã cho giám định 259 cuốn sách, và theo kết quả trả lời của giám đinh viên kết luận là 259 cuốn Kinh Thánh tiếng Jara, nhưng quyết định không ghi rõ là 259 cuốn sách Kinh Thánh tiếng Jarrai, cho nên căn cứ nghị định 56/CP và Hiến pháp thì quyết định của UBND thành phố Pleiku có quá nhiều mâu thuẫn, không phù hợp với pháp luật. Theo văn bản giám định văn hoá phẩm số 24/2006/GĐ-VĐ, do giám định viên tư pháp – VHTT lập ngày 25/08/2006, Đã biết Kinh Thánh tiếng Jarrai rồi mà còn tịch thu ra quyết định phạt tiền ? Như vậy vấn đề này quá mâu thuẫn với điều 69-70 của Hiến pháp, điều 18 - 19 công ước quốc tế

*. Theo quyết định số 665A/QĐ-TC,của chủ tịch UBND Thành Pleiku

ngày 20/11/2006 về việc xử phạt hành chính và tịch thu Kinh Thánh, Theo điều 1 ( hàng 21) “Tàng trữ trái phép xuất bản phẩm in, sao lậu” phạt 7.500.000đ,là trái với pháp luật, vì có nhiều mâu thuẫn như sau :

A, Tàng trử : Tôi không phải là người tàng trữ xuất bản in ấn Kinh Thánh, vì số Kinh Thánh này là của anh chị em Tín hữu từ Sài gòn gửi tặng cho anh chị em Tín hữu sắc tộc Jarrai tại Tây nguyên, cho nên tôi là Mục sư thì tôi nhận và chuyển lại cho anh chị em, như vậy không thể nói rằng tôi vi phạm pháp luật được, hơn nữa tôi nhận 259 cuốn Kinh Thánh từ hợp tác xã xe Hồng Hải 45 Hai Bà Trưng chở về nhà, trên đường về các ông bám theo, vừa đến nhà các ông ụp vào lập văn bản bắt, tính theo thời gian và địa điểm thì tôi chở 259 cuốn Kinh Thánh từ 45 Hai Bà Trưng về nhà chỉ trong vòng 30 phút đồng hồ, như vậy không thể gọi là tàng trữ, vì tàng trữ là những vật đã được để cố định một chỗ, khi chính quyền kiểm tra hành chính phát hiện ra thì mới gọi là tàng trữ, có hai vấn đề xác định như sau :

- Theo văn bản tạm thu giữ 120 cuốn Kinh Thánh lúc 18h ngày 16/08/2006 thì số Kinh Thánh này mới nhận từ hợp tác xã xe Hồng Hải mới chở về

- Công an Pleiku-Diên hồng chặn bắt xe thu giữ 139 cuốn Kinh Thánh của Msnc Y-Djik trên đường từ hợp tác xã xe Hồng Hải về,

B, In sao lậu : Nhưng ở đây tôi không phải là người in sao lậu, vì tôi không có xưởng in , như vậy không thể gọi tôi là người in sao lậu được, vì số 259 cuốn Kinh Thánh này là do anh chị em Tín hữu từ Sài gòn gữi tặng, hơn nữa kinh thánh tặng này chúng tôi lưu hành trong nội bộ, thì không có gì gọi là vi phạm cả, Vì gia đình thì có gia phong lễ nghĩa, mộtquốc gia thì phải có Hiến pháp, quốc tế thì có công ước quốc tế, các tổ chức Tôn giáo thì có tín lý, cho nên chính quyền bắt tịch thu Kinh Thánh của người Tin lành, còn bắt tôi nộp phạt 7.500.000 đ là trái với đạo lý cũng như các cơ chế pháp luật của nhân loại,

C, Xuất bản : Vì cuốn Kinh Thánh Là Lời của Đức Chúa Trời, Thánh Linh đã cảm động qua hơn 40 tác giả viết ra, phần Cựu ước được viết ra cách đây hơn 6.000 năm, phần Tân ước được viết ra cách đây gần 2007 năm, như vậy cả Kinh Thánh là lời của Đức Chúa Trời, và chính Đức Chúa Trời là nhà xuất bản, (Timôthê II,3:16)

2. Điều 19 nghị định 56/2006/NĐ-CP ngày 06/06/2006 của Chính phủ về xử phạt vi phạm hành chính ghi rất rõ ràng “Vi phạm các qui định về tàng trữ, phát hành xuất bản phẩm” Nhưng ở đây chúng tôi không phải là những người tàng trữ trái phép xuất bản phẩm in sao lậu ! Nếu tàng trữ thì số sách Kinh Thánh trên phải nằm cố định, hoặc in sao xuất bản lậu thì phải có xưởng in, cho nên ở đây không đủ chứng cứ để chính quyền chứng minh cho rằng tàng trữ in ấn xuất bản Kinh Thánh Trái phép, theo điều 19 Nghị định 56/2006/NĐ-CP thì không phù hợp, cho nên trách nhiệm của cơ quan Chính quyền tìm đến nhà in, hoặc nơi tàng trữ mà phạt,

- Thứ hai : * Như vậy chúng tôi không phải là người tàng trữ trái phép xuất bản phẩm in ấn lậu ? Vì số Kinh Thánh này mới nhận trên đường chuyển về. Như vậy không đủ chứng cử kết luận được gọi là “ Tàng trữ tái phép xuất bản phẩm in sao lậu”, theo quyết định của chủ tịch UBND Thành phố Pleiku, là không phù thì hợp,

- Hơn nữa chúng tôi là Mục sư Tin lành đứng ra nhận Kinh Thánh và chuyển lại cho anh chị em Tín đồ lưu hành trong nội bộ Hội thánh, như vậy trái với pháp luật hay sao ? chức sắc Tôn giáo không được sử dụng Kinh Thánh, hoặc nhận chuyển Kinh Thánh cho anh chị em Tin đồ hay sao ? Vì một gia đình phải có gia phong, một quốc gia thì phải có Hiến pháp, quốc tế thì phải có công ước, các Tôn giáo phải có tín lý,

4. Theo các văn bản thu giữ Kinh Thánh công an đều ghi là Thu giữ Kinh Thánh, nhưng quyết định xử phạt hành chính của UBND Thành phố Pleiku thì không ghi rõ ràng là tịch thu 259 cuốn Kinh Thánh, hoặc phạt 7.500.000 đ về 259 cuốn kinh thánh trái phép, nhưng ở đây ghi là 259 cuốn sách xử phạt hành vi, vi phạm “Tàng trữ trái phép xuất bản phẩm in sao lậu” 7.500.000 đ …? Cho nên quyết định này thiếu minh bạch… không phù hợp với Hiến pháp và pháp luật. Ngược lại người ra quyết định đã vi phạm điều 75/Nghị định 56/2006/DN-CP

VI. Phản đối quyết định số Theo quyết định số 665A/QĐ-TC, của chủ tịch UBND Thành Pleiku ngày 20/11/2006 về việc xử phạt hành chính và tịch thu Kinh Thánh,

1.Tôi quyết định không nộp phạt, vì người ra quyết định trái với pháp luật, nếu tôi nộp phạt tại ngân hàng , thì số tiền này nhà nước sẽ tiếp tục nuôi những người vi phạm pháp luật, và họ tiếp tục vi phạm pháp luật và làm sai đối với nhân dân, cho nên tôi không nộp phạt

2. Tôi là một Mục sư nghèo không có đủ tiền để đóng phạt những việc như vậy ! Nếu tôi có tiền tôi có thể giúp chia sẻ cho những người nghèo, chứ không có thể đóng phạt cho những người làm sai như vậy được..

VII. Yêu cầu :

    1. Công an Pleiku trả lại 259 cuốn Kinh Thánh cho Hội thánh chúng tôi,

2. Đình chỉ ngay quyết định số 665A/QĐ-TC, của chủ tịch UBND Thành Pleiku, ngày 20/11/2006 về việc xử phạt hành chính và tịch thu Kinh Thánh,

Vậy tôi làm khiếu nại này kính gửi lên quí cấp, có trách nhiệm giải quyết cho chúng tôi, với sự công bằng của công lý, xin chân thành cảm ơn quí cấp.

Người khiếu nại

Ms. Nguyễn Công Chính

Tường trình của mục sư Nguyễn Công Chính

GIÁO HỘI TIN LÀNH MENNONITE VIỆT NAM

VĂN PHÒNG GIÁO HẠT TIN LÀNH MENNONITE TÂY NGUYÊN

Tổ 10 - phường Hoa Lư – TP – Pleiku – Gia lai

Email: isaichinh2005@gmail.com

Tel: ( 059715645)

Pleiku ngày, 10/01/2007

Tường trình

V/v. Công an Pleiku hội đồng đánh Mục sư Tin lành

----------------------------------------------------------------

I.Nỗi đau ngày hôm qua :

Tôi là Ms. Nguyễn Công Chính, hiện ở tại Pleiku - Việt Nam

…, không biết tôi phải căm hận họ hay cầu nguyện xin Chúa tha thứ cho họ đây ? đây là một câu hỏi rất khó để cho tôi quyết định, Vì chính quyền Gia Lai – Kon Tum đã phá nát gia đình và Hội thánh chúng tôi, Gia đình tôi bị phân tán, cha mẹ phải bỏ xứ về quê ở, anh em chúng tôi mỗi người ở mỗi nơi kiếm sống, không có cơ hội đoàn tụ chung sống chia sẻ hơi ấm như mọi gia đình khác, Hội thánh chúng tôi thì bị đàn áp bách hại trong nhiều năm qua, nhiều Mục sư - Truyền đạo phải vào tù ngồi vì bảo vệ đức tin và bầy chiên của họ, Nhà thờ của chúng tôi thì chính quyền ủi sập tịch thu đất làm trụ sở. Bản thân tôi thì chiệu một án tù vô thời hạn từ năm 1990 cho đến nay không có ngày tự do, Bằng cách cô lập các quyền lợi bằng hình thức không cấp hộ khẩu chứng minh nhân dân, và có khi cho đến chết vẫn không được chính quyền cộng sản cấp chứng minh hộ khẩu, trải qua 17 năm bị cô lập áp bức, tôi đã gánh chiệu 19 trận đòn, 3 lần ở tù, 186 lần mời thẩm vấn, 2 lần bị ủi sập nhà thờ, đất đai bị tịch thu xây trụ sở, 23 lần đi thuê nhà ở, 56 lần bị công an cưởng ép chủ nhà đuổi đi, 2 lần bị đấu tố, 2 lần bị bôi nhọ vu khống qua báo chí , Email, tờ rơi,vvv… 6 lần bôi nho vu khống trên truyền hình, 3 lần bị tịch thu Kinh Thánh, 2 lần bị tịch thu 4 bao 50 sách thần học, các văn bằng mục vụ giấy tờ tuỳ thân bị thu giữ, tài sản bị tịch thu…Không biết trong tương lai con cái gia đình chúng tôi còn tiếp tục phải gánh chiệu bao nhiêu sự ngược đãi nữa, tôi chưa biết..! Khi quí vị đọc bản tường trình này, quí vị có thể hình được nỗi đau đớn của một người dân đang sống trên quê hương của mình mà phải chiệu sự ngược đãi thô bạo qua những khổ nạn như vậy ? quí vị có sống nỗi hay không ? thật qua s sức của tôi, Nếu Chúa không kêu gọi tôi vào chức vụ chăn bầy và đặt để tôi ở tại Tây nguyên thì giờ này tôi không còn là tôi nữa ! Tôi tạ ơn Chúa đã cho tôi gánh chiệu mọi khổ nạn vì cớ danh Ngài.! Nhưng nỗi đau ngày hôm qua không thể qua đi mà nó vẫn còn tiếp tục tiếp nối cho đến ngày hôm nay, và nó đã trở thành nỗi đau của dân tộc Việt Nam trong nhiều năm qua…

II.Nỗi đau ngày hôm nay :


Tôi xin tường trình V/v công an Pleiku dùng nhục hình tra tấn đánh đập tôi vào lúc 15h30 ngày 09/01/2006, Tôi rất đau đớn khi ngồi viết bản tường trình này, vì khắp người tôi tê nhức vì đã trải qua một trận mưa đòn của những tên tà quyền vô lương tâm được nấp bóng dưới cái danh “Đội an ninh nhân dân” hay là công an nhân dân,

Theo giấy mời của ông trung tá Nguyễn Xuân Bình, trưởng công an phường Hoa Lư, Vào lúc 7h30 ngày 09/01/2006, tôi phải đến đồn công an phường Hoa Lư để gặp bà thiếu tá Võ Thị Thu Hiền để làm việc. Đúng 7h30 tôi đến đồn công an phường Hoa Lư tôi gặp ông Đài Văn Hưng được gọi là “đôi an ninh nhân dân” thành phố Pleiku, thì ông Hưng đưa tôi lên một căn phòng ở tầng hai để làm việc về quyết định của UBND Thành phố Pleiku, phạt 7.500.000đ đối với tôi, vì họ cho tôi “tàng trữ xuất bản in ấn phẩm Trái phép” Kinh Thánh…. ông Hưng hỏi tại sao tôi không chấp hành quyết định của UBND Thành phố ? tại sao không nộp phạt ? tôi trả lời căn cử vào điều 10 nghị định 56/CP, điều 70 Hiến pháp Việt Nam, thì quyết định của UBND Thành phố Pleiku, buộc tôi nộp 7.500.000đ với tội tàng trữ Kinh Thánh là trái với Hiến pháp và pháp luật Việt Nam, tôi đưa ra mấy vấn đề như sau để phản đối lại quyết định của chủ tịch UBND thành phố Pleiku:

A.Làm việc với công an Pleiku buổi sáng :

1 Họ cho tôi tàng trữ : Tôi không phải là người tàng trữ xuất bản in ấn Kinh Thánh, vì số Kinh Thánh này là của anh chị em Tín hữu từ Sài gòn gữi tặng cho anh chị em Tín hữu sắc tộc Jarrai tại Tây nguyên, cho nên tôi là Mục sư thì tôi nhận và chuyển lại cho anh chị em, như vậy không thể nói rằng tôi vi phạm pháp luật được, hơn nữa tôi nhận 259 cuốn Kinh Thánh từ hợp tác xã xe Hồng Hải 45 Hai Bà Trưng chở về nhà, trên đường về các ông bám theo, vừa đến nhà các ông ụp vào lập văn bản bắt, tính theo thời gian và địa điểm thì tôi chở 259 cuốn Kinh Thánh từ 45 Hai Bà Trưng về nhà chỉ trong vòng 30 phút đồng hồ, như vậy không thể gọi là tàng trữ, vì tàng trữ là những vật đã được để cố định một chổ, khi chính quyền kiểm tra hành chính phát hiện ra thì mới gọi là tàng trữ,

2 Họ cho tôi là người in sao lậu : Nhưng ở đây tôi không phải là người in sao lậu, vì tôi không có xưởng in , như vậy không thể gọi tôi là người in sao lậu được, vì số 259 cuốn Kinh Thánh này là do anh chị em Tín hữu từ Sài gòn gữi tặng, hơn nữa Kinh Thánh tặng này chúng tôi lưu hành trong nội bộ, thì không có gì gọi là vi phạm cả, Vì quốc gia thì có Hiến pháp, quốc tế thì có công ước quốc tế, các tổ chức Tôn giáo thì có tín lý, cho nên chính quyền bắt tịch thu Kinh Thánh của người Tin lành, và còn bắt tôi nộp phạt 7.500.000đ là trái với đạo lý cũng như các cơ chế pháp luật của nhân loại,

3. Họ gọi tôi là người xuất bản : Vì cuốn Kinh Thánh Là Lời của Đức Chúa Trời, Thánh Linh đã cảm động qua hơn 40 tác giã viết ra, phần cựu ước được viết ra cách đây hơn 6.000 năm, phần tân ước được viết ra cách đây gần 2007 năm, như vậy cả Kinh Thánh là lời của Đức Chúa Trời, và chính Đức Chúa Trời là nhà xuất bản, (Timôthê II,3:16)

Căn cứ văn bản thu giữ 120 cuốn Kinh Thánh tiếng Jarai lúc 18h ngày 16/08/2006, thì ghi rất rõ ràng rằng “ Tạm thu giữ 120 cuốn Kinh Thánh” để xác minh, nhưng theo quyết định số 556A/QĐ-CT của UBND Thành phố Pleiku ra ngày 20/11/2006, có quá nhiều mâu thuẩn, vì họ ghi “259 cuốn sách” nhưng không ghi rõ là sách gì ? nội dung sách như thế nào ? Vì ông trung tá Lê Phúc Điển, phó trưởng công an thành phố đã cho giám định 259 cuốn sách, và theo kết quả trả lời của giám đinh viên kết luận là 259 cuốn Kinh Thánh tiếng Jara, nhưng quyết định không ghi rõ là 259 cuốn sác Kinh Thánh tiêng Jarrai, cho nên căn cứ nghị định 56/CP và Hiến pháp thì quyết định của UBND thành phố Pleiku có quá nhiều mâu thuẩn, không phù hợp với pháp luật,

Cho nên tôi quyết đinh không nộp phạt, vì nếu tôi nộp phạt, thì số tiền 7.500.000đ sẽ được nộp vào ngăn hàng, và nhà nước sẽ dùng số tiền này tiếp tục nuôi những người làm sai, những người làm sai này lại tiếp tục làm sai nhiều hơn nữa đối với nhân dân, hơn nữa tôi là một Mục sư nghèo cũng không có tiền đau mà nộp phạt, nếu có tiền thì tôi có thể giúp chia xẻ cho những người nghèo, những nạn nhân gặp khó khăn, hoặc cho các Tín hữu trong các Hội thánh, tôi không thể đem tiền đi nuôi những người làm sai đối với nhân đân như vậy được..

Trong khi tôi và ông Đài Văn Hưng đang ngồi làm việc thì bà Hiền dẫn 2 dân quân phường Hoa Lư đến và ra lệnh lột áo quần tôi ra kiểm tra người, tôi không phản đối, nhưng trước khi kiểm tra người, tôi có đề nghị bà Hiền tiến hành lập văn bản kiểm tra người, Thì bà Hiền từ chối không lập văn bản, bà Hiền còn có nhiều lời nói xấc xược hỗn láo hăm doạ cho người đánh tôi không què thì cũng cụt, sau đó bà ra lệnh cho ông Hưng và hai dân quân xông vào lột áo quần tôi kiểm tra khắp người để tìm máy ghi âm, nhưng không có máy ghi âm, sau tôi mặc lại áo quần, ông Hưng tiếp tục làm việc với tôi đến 11h30 cùng ngày cho tôi về ăn trưa,

B.Làm việc với công Pleiku buổi chiều :

Vào lúc 13h30 buổi chiều tôi tiếp tục làm việc với họ trên tầng hai, Khi vào làm việc, bà Hiền điện một người thợ chụp ảnh bắt tôi ngồi im cho họ chụp ảnh, tôi không biết họ chụp ảnh để làm gì ? khi người thợ chụp ảnh xong thì đi về, bà Hiền tiếp tục gọi hai người dân quân phường bàn bạc việc gì đó, tôi có linh cảm rằng bà Hiền đang chỉ đạo dùng nhục hình tra tấn tôi, vì nhiều lần làm việc bà Hiền thường tổ chức đánh tôi như vậy, lúc này tôi nhìn ra phía ngoài cửa ra vào thì cửa hông đóng chặt, sau khi bà Hiển bàn bạc với các nhân viên an ninh và dân quân xong, bà Hiền vào cầm tờ báo chỉ vào mặt tôi chửi xối xã với những lời nói thô bạo thiếu văn hoá như…Mày là thằng điên..mày chẳng làm chi được bà..bà vẫn ngồi yên trên cái ghế của bà…bà thách mày tham gia phong trào dân chủ hay trả lời phỏng vấn chẳng làm chi được bà. Mày ăn rồi ghi âm chụp hình lén gữi cho mấy thằng lưu vong phản động ở nước ngoài làm gì ? đồ kém văn hoá không hiểu biết pháp luật…và nhiều lời nói mạc sát thậm tệ, tôi biết trước nếu tôi phản đối thì tôi sẽ bị đánh, cho nên tôi chỉ biết cuối đầu ngồi im mặc cho bà Hiền chữi bới, sau khi bà Hiển chửi không còn từ ngữ để chửi nữa, bà Hiền đi ra kêu hai dân quân và hai an ninh chót chặt cửa phòng lại lột hết áo quần tôi ra rờ bóp khắp người để kiếm những gì họ cần, sau khi lục soát tìm không thấy gì, bây giờ họ đánh tôi túi bụi không có đường chạy thoát, tôi chỉ ôm mặt cuối đầu đưa lưng cho họ đánh, là một Thầy tu tôi cam chịu đau đớn không giám tự vệ, nếu có tự vệ được thì họ cũng ghép cho cái tội chống người thi hành công vụ, cho nên tôi chỉ biết kêu cứu, nhưng ai nghe để giải cứu cho tôi ? Nếu cán bộ trong phường Hoa Lư có nghe đi chăn nữa cũng không có ai đến cứu tôi, vì họ đều như nhau cả, tôi bị bốn người ép đánh đập gần 30 phút, lúc này áo quần tôi rách tả tơi người tôi đau nhói gần như muốn tắt thở, tôi cố xô cánh cửa để chạy ra ngoài nhưng xô không được, vì bà Hiền, ông Võ Tiến Giang (Tư pháp phường) ông Tùng (Công an Hoa Lư) ông Đỗ Công Yên (Công an Hoa Lư) đứng ngoài chặn cửa, tôi cố dùng hết sức đạp mạnh cánh cửa chạy ra ngoài kêu cứu nhưng chạy không được vì họ chặn lối cầu thang, cho nên tôi chạy theo lang can kêu cứu họ vẫn đuổi theo sau lưng, lúc này tôi không còn lối thoát, tôi nói với họ rằng “Đừng đánh tôi nữa ! Nếu đánh tôi nữa, tôi sẽ nhãy xuống lầu thoát thân, nếu hậu quả có gì xảy ra thì mấy người sẽ chịu trách nhiệm” Lúc này họ không dám đến gần tôi nữa, vì họ sợ tôi nhãy xuống lầu, khi bà Hiền thấy áo quần tôi rách tả tơi máu me thì bà Hiền và ông Sáu an ninh lên xe bỏ chạy, ông Hưng củng bỏ chạy các an ninh và dân quân cũng bỏ chạy, chỉ còn một mình tôi đi lại trên lang can lầu hai, sau đó tôi đi xuống tìm đến phòng ông chủ tịch phường Hoa Lư để bao lại việc tôi bị công an và dân quân đánh đập, “ông chủ tịch phường Hoa Lư trả lời thôi được rồi ! ông cứ về đi có gì tôi sẽ xem lại sự việc” Trời Pleiku rất lạnh kèm với trận đòn chí tử tôi gần như kiệt sức bước đi gần 3 Km về đến nhà, dọc đường người dân thấy áo quần tôi rách tả tơi máu me như vậy ai cũng chạy động lòng đến hỏi thăm và buôn ra câu nói quở trách “ Công an gì mà ác giữ vậy ? Có tội thì có pháp luật chứ ! Sao công an lại đi đánh người như vậy!” Nghe bà con an ủi mà nước mắt tôi cứ chảy không biết sự đau

đớn của trận đòn hay là sự thương xót ? Thật xót xa cho những người theo đạo Tin lành tại Tây nguyên, bản thân tôi là một Mục sư cũng am hiểu về pháp luật đang sống giữ thành phố, mà còn bị công an vu khống bôi nho đánh đập như vậy ? Thì quí vị có thể hình dung cộng đồng người sắc tộc theo đạo Tin lành ở tại Tây nguyên bị áp bức tra tấn đánh đập ngựoc đãi như thế nào, thì quí vị cũng có thể hinh dung được. Nỗi đau của các sắc tộc Tây nguyên hiện nay như thế nào… ? Xin để quí vị tiếp tục suy nghĩ ! Khi về đén nhà vợ con tôi thấy tôi bị đánh áo quần rách rứi như vậy vợ con tôi rất đau lòng, vợ tôi chẳng biết nói gì hơn, chỉ có một câu “ Anh bị đánh đạp vì cớ danh Chúa em sẽ cầu nguyện cho anh !” Cảm ơn Chúa đã cho tôi một người vợ cùng đồng công với tôi trên con đường Thập Tự Giá, đấu tranh cho hoà bình và công lý..!

III.Thế nào là luật pháp công bằng…?

- Căn cứ vào điều 71 Hiến pháp VN 1992 chép rằng “ Công dân coa quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khỏe, danh dự và nhân phẩm, Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức nhục hình xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân “…( Trang 40 )

- Căn cứ vào khoản 1, điều 298 Bộ luật hình sự VN, 1999 chép rằng “ Người nào dùng nhục hình trong hoạt động điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án, thì bị phạt tù từ 6 tháng cho đến 3 năm (Trang 218 )

- Căn cứ vào khoản 1, điều 121 Bộ luật hình sự VN 1999 chép rằng “ Người nào xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm, danh dự của người khác, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến 2 năm, hoặc phạt tù từ 3 tháng đến 2 năm” (Trang 81)

- Căn cứ khoản 1,2, điều 33 Bộ luật dân sự VN 2003 chép rằng “ 1.Danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân được tôn trọng và được pháp luật bảo vệ, 2. Không ai được xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của người khác “ (Trang 22)

- Căn cứ điều 5, Tuyên ngôn toàn thế giới về nhân quyền, ngày 10/12/1948 chép rằng “ Không ai phải chịu tra tấn cũng như phải chịu những hình phạt hay những sự đối xử tàn bạo, vô nhân đạo huỷ hoại phẩm giá “..(Trang 146)

- Căn cứ điều 7, Bộ luật tố tụng hình sự VN1/7/2004 chép rằng “ Công dân có quyền được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ danh dự, nhân phẩm, tài sản, Mọi hành vi xâm phạm tính mạng sức khoẻ, danh dự, nhân phẩm, tài sản, đều bị xử lý theo pháp luật “ ( Trang 23 )

- Căn cứ vào điều 16, Pháp lệnh cán bộ công chức, 2000 chép rằng “ Cán bộ công chức không được cửa quyền, hách dịch, sách nhiễu, gây khó khăn, phiền hà đối với cơ quan, tổ chức, cá nhân trong khi giải quyết công việc…(Trang 15 )

- Căn cứ vào khoản 4, điều 42 Pháp lệnh xữ lý vi phạm hành chính 1995 chép rằng “Mọi trường hợp khám người đều phải lập biên bản và phải giao cho người bị khám 1 bản..(Trang 41 )

Tôi chỉ dẫn chứng một số điều trong Hiến pháp, luật, pháp lệnh, công ước quốc tế về một số quyền của con người được pháp luật bảo vệ, phần còn lại để quí vị phân tích giùm cho….! Nếu tôi phân tích vấn đề này chắc có lễ tôi sẽ loạn trí mất ! Cơ quan lập pháp soạn thảo luật một đường, Cơ quan hành pháp một nẽo, cho nên người dân chẳng biết khiếu nại với ai ?

Xin quí vị cầu nguyện cho chúng tôi sớm tìm lại sự tự do công bằng bác ái, hoà bình công lý với những gì Chúa đã ban cho nhân loại…! không có một chính thể quôc gia nào tướt đi những quyền Thiên định cho con người, Vì Thiên Chúa là Đấng tể trị trên mọi vật…!

Xin trân trọng,

(Đã ký)

Ms. Nguyễn Công Chính


Phạm Hồng Sơn - Please save Mr. Nguyễn Vũ Bình

We are forwarding the following letter in the earnest and urgent hope that it will get to the proper channel so that a good life, the life of journalist Nguyen Vu Binh, can be saved.

[A short bio of Nguyen Vu Binh should be in order here]

According to the latest information that we have received, on January 7, 2007 Mrs. Bui Kim Ngan -- the wife of journalist Nguyen Vu Binh, who has been incarcerated in solitary confinement at Nam Ha prison, Viet-Nam – has made her monthly visit with him prison. On this visit, under the watchful eyes of the prison security, she was given 50 minutes or so to see her husband.

As usual, Mr. Nguyen Vu Binh spirit is strong, but his physical health is showing signs of deterioration. He has informed his wife that in the last few months he has not been given any physical check-up, nor have the prison officials taken any necessary measures or treatment for his high-blood pressure condition, for which he was diagnosed with since November 2006. This is in addition to his long-time chronic digestive tract problem.

It is of note, that on the visit of January 7, 2007, Mrs. Bui Kim Ngan has brought along an electronic blood-pressure measuring device. After taking Mr. Nguyen Vu Binh blood pressure, his wife carefully recorded the two numbers shown on the LED, which are 180 over 133.

Thus, his life is under constant threat, and at any moment an attack could be triggered by a sudden rise in his blood pressure putting his survival rate at great odd. Unless some timely and proper care would take place, it is only a matter of time that this accidental jeopardy might happen, given the criminal intent of the Hanoi’s government.

Moreover, his cell is located deep inside the prison compound, isolated from the other cell areas by a 5-meter high, .4 meter thick wall. When a heart attack or a stroke happens, there would be no one who would be there to witness or hear to help, even if they’d want to.

Throughout Mr. Nguyen Vu Binh’s imprisonment, the treatment of the Nam Ha prison authority in particular and the Vietnamese government in general have demonstrated that this prisoner-patient has been deliberately left to the cruel mercy of his critical medical conditions.

A person who has courageously spoken up and spoken out his voice of conscience in the face of his people merciless destiny, a person who has refused preferential treatment when life’s many deprivations surrounded him to have resolutely chosen his high ideals, a person who has brushed aside all threats to disrobe and unmask the degeneration of an brutal regime, a person who dare to dream of “national restoration” (1) when his family is besieged by poverty, such a person will certainly not back down in the face of danger and threats and surely will calmly with no regrets depart his prison life, except to entrust to Heaven his wife and two children that he’d leave behind, because he has given his all, not only for his ideals but for the conscience of his country.

Alas if this is Mr Nguyen Vu Binh’s fate, how would we, the people of today think and mourn him? There will be tears and cry of bereavement, our sharing of sorrows and missing! But are these things necessary, when we could do much better for him, when the most horrible fate has not befallen him, albeit we realize that that in all of our lots, there are destiny and terrestrial burden to be born and fulfilled. But would we have a clear conscience to continue our worldly journey when we know that in a moment of neglect, busy-ness and selfishness, we have not given enough concern and care to do the right and necessary thing at the appropriate time to save our fellowman, one who - despite the danger on his own person - has spoken out on our behalf -- for today and tomorrow.

Dear conscientious people!

Please raise your voice and do something when it is not too late to save your fellow human being, to save Nguyen Vu Binh from his wretched prison life.

This writer respectfully thank you for your care, empathy and appropriate action.

Pham Hong Son

January 11, 2007

Tuyên bố - Statement

ỦY BAN NHÂN QUYỀN VIỆT NAM

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS IN VIETNAM

P.O BOX 648 BƯU ĐIỆN BỜ HỒ, HÀ NỘI, VIỆT NAM

Email: humanrightsvn@gmail.com

www.humanrightsvn.blogspot.com

Hà nội, ngày 15 tháng 1 năm 2007

TUYÊN BỐ SỐ 01-2007/UBNQVN

- Căn cứ vào việc chính quyền cộng sản Việt Nam đang giam giữ nhà dân chủ Nguyễn Vũ Bình với điều kiện rất tồi tệ trong bốn năm qua. Và hiện nay sức khoẻ và bệnh tình của ông Nguyễn Vũ Bình hết sức trầm trọng, không được chính quyền cộng sản cho khám chữa bệnh và cho thuốc men thích hợp. Tính mạng của ông đang bị đe dọa.

- Căn cứ vào tình hình của phong trào dân chủ trong nước, sự hội nhập quốc tế của Việt Nam. Việc chính quyền cộng sản Việt Nam tiếp tục giam giữ ông Nguyễn Vũ Bình là đi ngược lại truyền thống đạo lý tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, ngược lại trào lưu dân chủ và tiến bộ xã hội.

Ủy ban Nhân quyền Việt Nam ra Tuyên bố số 01-2007/UBNQVN để:

1/ Lên án mạnh mẽ chính quyền cộng sản Việt Nam đã giam giữ tù nhân chính trị là ông Nguyễn Vũ Bình trong điều kiện rất tồi tệ, không được khám chữa bệnh và cho thuốc men thích hợp.

2/ Yêu cầu chính quyền cộng sản Việt Nam trả tự ngay tức khắc và không điều kiện cho ông Nguyễn Vũ Bình.

3/ Kêu gọi chính phủ các nước, các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế và nhân dân trên toàn thế giới ủng hộ bản Tuyên bố này.

THAY MẶT ỦY BAN NHÂN QUYỀN VIỆT NAM

Nguyễn Phương Anh, Phạm Văn Trội, Bạch Ngọc Dương, Nguyễn Công Lý, Bùi Minh Thanh. Luật sư Nguyễn Văn Đài và luật sư Lê Thị Công Nhân ủng hộ bản Tuyên bố này.

ỦY BAN NHÂN QUYỀN VIỆT NAM

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS IN VIETNAM

P.O BOX 648 BƯU ĐIỆN BỜ HỒ, HÀ NỘI, VIỆT NAM

Email: humanrightsvn@gmail.com

www.humanrightsvn.blogspot.com

Hanoi, January 15th, 2007

STATEMENT

REGARDING JOURNALIST NGUYEN VU BINH’S

CRITICAL HEALTH CONDITION

- Whereas the Vietnamese communist government’s treatment of imprisoned democracy cyber-activist Nguyen Vu Binh in the last four years is deplorable, and Mr. Binh’s life is presently compromised due to the fact that he has been denied of prompt and proper medical care of his critical illness.

- Whereas the continued imprisonment of Mr. Binh runs counter to Vietnamese traditions of high morality, as well as the worldwide tide of democracy and social progress, given the state of the democracy movement in Vietnam and Vietnam’s efforts of global integration today.

We, the Committee for Human Rights in Vietnam, hereby:

1/ Strongly condemn the Vietnamese communist government for having imprisoned Mr. Nguyen Vu Binh in deplorable living conditions and denied him of proper medical care.

2/ Urge that the government immediately and unconditionally release Mr. Binh.

3/ Call upon international governments and human rights organizations, as well as the people all over the world to support this statement.

Written on behalf of the Committee for Human Rights in Vietnam (with the endorsement of Attorney Nguyen Van Dai and Attorney Le Thi Cong Nhan)

By Messrs. Nguyen Phuong Anh, Pham Van Troi and Nguyen Cong Ly on this 15th day of January 2007 in Hanoi.

COMITE POUR LES DROITS DE L'HOMME AU VIETNAM

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGNTS IN VIETNAM

B.P. 648 BUU DIEN BO HÔ, HA NOI, VIETNAM

Email : humanrightsvn@mail.com

–––––––––––-

Hanoi, le 15 janvier 2007

RESOLUTION N° 01-2007 / UBNQVN

Vu le fait que le pouvoir communiste vietnamien maintient en prison le démocrate Nguyen Vu Binh dans les pires conditions depuis quatre ans ; que sa santé est inquiétante et ses maladies devenues extrêmement graves ; que les autorités communistes lui refusent tout examen et traitement médicaux, voire le moindre médicament ; qu’ainsi sa vie même est-elle en danger ,

Vu le niveau de développement du mouvement démocratique dans le pays, ainsi que l’intégration indispensable du Vietnam à la vie internationale, la détention de M. Nguyen Vu Binh va là l’encontre de la belle tradition morale du peuple vietnamien et du mouvement démocratique et progressiste de la société humaine,

Le COMITE POUR LES DROITS DE L'HOMME AU VIETNAM publie la présente

RESOLUTION N° 01-2007 / UBNQVN, visant à :

1/ Condamner fermement le pouvoir communiste vietnamien de détenir un prisonnier politique gravement malade, M. Nguyen Vu Binh, dans les pires conditions, sans examen ni traitement médicaux appropriés.

2/ Exiger du pouvoir communiste vietnamien la libération immédiate et inconditionnelle de M. Nguyen Vu Binh.

3/ Appelle les gouvernements, les organisations de protection des droits de l’homme et les peuples du monde entier à soutenir la présente Résolution.

P. le Comité Pour Les Droits De L’Homme Au Vietnam

Nguyen Phuong Anh, Pham Van Troi, Bach Ngoc Duong,Nguyen Cong Ly, Bui Minh Thanh.

L’avocat Me Nguyen Van Dai, Le Thi Cong Nhan soutient la présente Résolution.

––––––––––––––-

Press Release - Thông cáo báo chí

ỦY BAN NHÂN QUYỀN VIỆT NAM

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS IN VIETNAM

P.O BOX 648 BƯU ĐIỆN BỜ HỒ, HÀ NỘI, VIỆT NAM

Email: humanrightsvn@gmail.com

www.humanrightsvn.blogspot.com

Hà nội, ngày 16 tháng 1 năm 2007


THÔNG CÁO BÁO CHÍ

Ngày 15 tháng 1 năm 2007, Uỷ ban Nhân quyền Việt Nam gồm có các ông Nguyễn Phương Anh, Phạm Văn Trội, Bạch Ngọc Dương, Nguyễn Công Lý, Bùi Minh Thanh, ngoài ra ban điều hành đã mời luật sư Nguyễn Văn Đài và luật sư Lê Thị Công Nhân tham dự với tư cách cố vấn pháp lý. Các thành viên đã nhóm họp và thảo luận về tình hình sức khoẻ của nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng Nguyễn Vũ Bình.

Ông Nguyễn Vũ Bình năm nay 39 tuổi, đã bị chính quyền cộng sản Việt Nam bỏ tù từ cuối năm 2002 vì ông đã cổ vũ cho phong trào đấu tranh dân chủ bằng hình thức bất bạo động, xây dựng chế độ dân chủ đa đảng ở Việt Nam, ông Bình đã từng nộp đơn xin thành lập đảng Dân chủ Tự do, và ông cũng đã gửi bản điều trần về tình hình nhân quyền Việt Nam cho quốc hội Hoa Kỳ.

Ông Nguyễn Vũ Bình hiện nay đang bị giam giữ trong điều kiện hết sức tồi tệ, ông bị ốm đau nhưng không được khám bệnh và điều trị thuốc men thích hợp. Nên bệnh tình của ông hết sức trầm trọng, huyết áp tăng cao, ông có thể bị đột quị bất cứ lúc nào, tính mạng của ông Nguyễn Vũ Bình bị đe dọa nghiêm trọng.

Các thành viên của Ủy ban Nhân quyền Việt Nam đã cùng nhau thống nhất ra tuyên bố lên án chính quyền cộng sản đã giam giữ tù nhân chính trị trong điều kiện hết sức tồi tệ và yêu cầu chính quyền cộng sản Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức và không điều kiện cho ông Nguyễn Vũ Bình. Đồng thời kêu gọi chính phủ các nước, các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế ủng hộ mạnh mẽ bản tuyên bố này.

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS IN VIETNAM

P.O BOX 648 BƯU ĐIỆN BỜ HỒ, HÀ NỘI, VIỆT NAM

Email: humanrightsvn@gmail.com

http://humanrightsvn.blogspot.com

PRESS RELEASE

For Immediate Release

Hanoi, January 16, 2007

On January 15, 2007, The Committee for Human Rights in Vietnam -- which comprised of Messieurs Nguyen Phuong Anh, Pham van Troi, Bach Ngoc Duong, Nguyen Cong Ly, Bui Minh Thanh, together with the presence and legal consultation of attorney Nguyen van Dai, Le Thi Cong Nhan -- has met to discuss the health condition of cyber dissident cum prisoner Nguyen Vu Binh.

Thirty-eight year-old journalist Nguyen Vu Binh has been imprisoned by the Vietnamese government since 2002, due to his support and advocacy for a non-violent democracy and pluralism movement in Vietnam. Mr. Binh has petitioned the government for the establishment of a Free and Democratic Party; and at the behest of the United States Congress, has submitted to same a testimony regarding the human rights situation in Vietnam at great risk to his personal well being.

Mr. Nguyen Vu Binh is now in dire and deplorable condition in his incarceration, exacerbated by his health condition. Yet the Vietnamese authority has refused to give him proper medical care. Because of his dangerously high blood pressure, Mr. Nguyen Vu Binh might at any time face a heart attack or a stroke, which would put his life in great jeopardy.

We, the members of The Committee for Human Rights in Vietnam, have unanimously put out this statement condemning the Vietnamese Communist government for imprisoning a political prisoner and placing him under such inhumane condition, and thereby request the Vietnamese government to immediately and unconditionally free Mr. Nguyen Vu Binh. Concurrently we are calling on all governments and human rights organizations to strongly support this statement.

COMITE POUR LES DROITS DE L'HOMME AU VIETNAM

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGNTS IN VIETNAM

B.P. 648 BUU DIEN BO HÔ, HA NOI, VIETNAM

Email : humanrightsvn@gmail.com

www.humanrightsvn.blogspot.com

–––––––––––-

COMMUNIQUE DE PRESSE

Le 15 janvier 2007, le Comité Pour Les Droits De L'Homme Au Vietnam composé de ses membres M.M. Nguyen Phuong Anh, Pham Van Troi, Bach Ngoc Duong, Nguyen Công Ly, Bui Minh Thanh, auxquels s’est joint Me Nguyen Van Dai, Le Thi Cong Nhan en qualité de conseiller juridique du Comité, se sont réunis et ont discuté de l’état de santé du dissident connu M. Nguyen Vu Binh.

M. Nguyen Vu Binh, âgé de 38 ans, avait été mis en prison par le pouvoir communiste vietnamien depuis fin 2002 pour avoir milité en faveur du mouvement de lutte pacifique pour la démocratie, et pour la création d’un régime démocratique pluraliste au Vietnam ; M. Binh avait déposé une demande de création du parti « Démocratie Et Liberté », il avait aussi envoyé au Congrès des Etats-Unis un rapport sur la situation des droits de l'homme au Vietnam.

M. Binh est à l’heure actuelle détenu dans des conditions extrêmement lamentables, il est malade mais ne bénéficie d’aucun examen ni d’aucun traitement. Résultat : son état de maladie est très grave, sa tension artérielle atteint un chiffre alarmant, il peut succomber à tout moment, sa vie est donc sérieusement menacée.

Les membres du Comité Pour Les Droits De L'Homme Au Vietnam ont décidé à l’unanimité de publier une résolution condamnant le pouvoir communiste d’avoir détenu un prisonnier politique dans les conditions les plus indignes, et exigeant de ce même pouvoir qu’il libère sans délai et sans condition M. Nguyen Vu Binh. Ils ont aussi lancé un appel aux gouvernements de tous les pays, aux organisations internationales pour les droits de l'homme pour qu’ils soutiennent la Résolution concernée.

Lên án việc vi phạm quyền tự do tôn giáo

ỦY BAN NHÂN QUYỀN VIỆT NAM

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS IN VIETNAM

P.O BOX 648 BƯU ĐIỆN BỜ HỒ, HÀ NỘI, VIỆT NAM

Email: humanrightsvn@gmail.com

www.humanrightsvn.blogspot.com

Hà Nội, ngày 11 tháng 1 năm 2007

Ngày 9-1-2006, UBNQVN đã nhận được thông tin về việc chính quyền cộng sản tại hai địa phương đã có hành động đàn áp tôn giáo và nhân quyền:

1/ Tại thành phố Sài Gòn: 8 giờ sáng ngày 9-1-2007, chính quyền cộng sản đã huy động một lực lượng đông đảo công an, quân đội, dân phòng, xã hội đen… đến đập phá trụ sở của giáo hội Tin lành Mennonite và tư thất của mục sư Nguyễn Hồng Quang tại địa chỉ: 5/1H đường Trần Não, phường Bình Khánh, quận 2, Sài Gòn.

2/ Tại tỉnh Gia Lai: Chính quyền cộng sản tỉnh Gia Lai đã tịch thu 250 cuốn Kinh Thánh của mục sư Nguyễn Công Chính, ngày 9-1-2007, với lý do mời mục sư Chính lên để nộp phạt hành chính, thì công an cộng sản tỉnh Gia Lai đã sử dụng vũ lực để đánh đập mục sư Chính một cách dã man, chúng còn lột hết quần áo của mục sư Chính ra để làm trò đùa.

Hiến pháp Việt Nam năm 1992 qui định tại Điều 71: “ Công dân Việt Nam có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm.”

Điều 73 qui định: “ Công dân có quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở.”

Điều 70 qui định: “ Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ.”

Ủy ban Nhân quyền Việt Nam cực lực lên án chính quyền cộng sản Việt Nam đã có những hành động vi phạm Hiến pháp, chà đạp thô bạo lên quyền bất khả xâm phạm về nhà ở, quyền được bảo hộ về nơi thờ tự của tôn giáo, quyền bất khả xâm phạm về thân thể, danh dự, nhân phẩm của công dân Việt Nam.

UBNQVN yêu cầu chính quyền cộng sản Việt Nam chấm dứt ngay những hành vi vi phạm quyền tự do tôn giáo và nhân quyền. Bởi đó là những hành vi man rợ không chỉ chống lại nhân dân Việt Nam mà còn thách thức và chống lại cộng đồng quốc tế.

UBNQVN kêu gọi chính phủ các nước, các tổ chức bảo vệ quyền con người và nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới lên án mạnh mẽ những hành động vi phạm quyền tự do tôn giáo, vi phạm nhân quyền của chính quyền cộng sản Việt Nam.

Báo cáo Nhân quyền tháng 12-2006(Việt-English)

ỦY BAN NHÂN QUYỀN VIỆT NAM

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS IN VIETNAM

P.O BOX 648 BƯU ĐIỆN BỜ HỒ, HÀ NỘI, VIỆT NAM

Email:humanrightsvn@gmail.com

www.humanrightsvn.blogspot.com

Bản tin Nhân Quyền tháng 12-2006

Trong tháng 11 năm 2006, chính quyền cộng sản Việt Nam đã bôi đen hồ sơ nhân quyền của họ trước nhân dân Việt Nam và cộng đồng quốc tế. Sang tháng 12-2006, chính quyền cộng vẫn tiếp tục gia tăng đàn áp tôn giáo và phong trào dân chủ Việt Nam.

I/ Tình hình tôn giáo:

Ngày 15-12-2006, mục sư Y Koor tại tỉnh Gia Lai tổ chức lễ cưới cho con gái, ông có mời mục sư Nguyễn Hồng Quang và một số mục sư từ Sài Gòn lên tham dự, nhưng công an cộng sản tỉnh Gia Lai đã gây sách nhiễu với ông vì lý do tại sao mời mục sư Quang và lý do không xin phép chính quyền khi tổ chức lễ cưới cho con gái. Sau lễ cưới, nhóm của mục sư Quang tới thăm gia đình mục sư Nguyễn Công Chính, ngay lập tức công an cộng sản tiếp tục đến gây sách nhiễu, đòi đưa mọi người đi thẩm vấn.

Đặc biệt trong dịp Lễ Giáng sinh năm 2006, chính quyền cộng sản tại nhiều tỉnh đã cấm các Hội thánh Tin lành tư gia tổ chức Lễ Giáng sinh cho tín đồ:

Ngày 21-12-2006, anh A Lương từ Buôn Mê Thuật mang gạo tới giúp đỡ gia đình mục sư Nguyễn Công Chính, nhưng hai công an gác trước nhà mục sư Chính đã cướp gạo và xe máy của A Lương, chúng còn đánh anh rất dã man.

Rất nhiều Hội thánh Mennonite tại các tỉnh Plei Mơ Nú, tỉnh Gia Lai, Hội thánh của người H’rê tại Kà Neo và Long Mai của huyện Minh Long, tỉnh Quảng Ngãi, tại tỉnh Lào Cai và Hà Giang ở phía Bắc đã bị chính quyền tại các địa phương trên cấm tổ chức Lễ Giáng sinh.

Tại tỉnh Bắc Giang:
Mục sư Thân Văn Trường từ tỉnh Đồng Nai trở về quê hương của mình để tổ chức Lễ Giáng sinh cho các tín đồ ở đó. Mục sư Trường đã gửi giấy mời cho Ủy ban ND tỉnh Bắc Giang, thành phố Bắc Giang và chính quyền xã Song Mai đến dự Lễ Giáng sinh. Không đáp lại thiện chí của Mục sư Trường, chính quyền cộng sản các cấp của tỉnh Bắc Giang đã ra lệnh miệng cấm Mục sư Thân Văn Trường tổ chức Lễ Giáng sinh. Cộng sản còn đổ một loại keo đặc biệt vào ổ khoá của gia đình ông Tống Đình Hoè, nơi Mục sư đang ở, nên sáng ngày 25-12-2006, cả gia đình ông Hoè và Mục sư Trường bị nhốt ở trong nhà. Mục sư Thân Văn Trường vẫn quyết tâm tổ chức Lễ Giáng sinh vào chiều ngày 27-12-2006. Nhưng trong ngày đó công an cộng sản tỉnh Bắc Giang đã huy động cảnh sát giao thông chặn các nẻo đường vào làng, họ lập chốt ngay trước cổng vào Hội thánh. Buổi Lễ Giáng sinh đã không thể tổ chức được.

Tại Hải Phòng:
Hội Thánh Tin lành Gia đình Thế giới, do ông Phạm Hữu Thịnh phụ trách, cùng với bốn hệ phái Tin lành tư gia khác cùng nhau thuê địa điểm tại Nhà văn hoá Thanh niên thành phố Hải Phòng ở 45 phố Lạch Tray để tổ chức Lễ Giáng sinh. Trước đó, công an cộng sản Hải Phòng biết tin đã đe dọa đến ông Phạm Hữu Thịnh, do công ty của ông Thịnh có vay tiền của ngân hàng để kinh doanh, nên công an cộng sản dọa sẽ ép ngân hàng siết nợ công ty của ông Thịnh. Đêm ngày 24-12-2006 Hội thánh Tin lành Gia đình Thế giới và các hệ phái khác vẫn tổ chức Lễ Giáng sinh tại 45 phố Lạch Tray, Nhà văn hoá Thanh niên, có khoảng 1500 tín đồ và người thân của họ tham dự. Công an cộng sản Hải Phòng bao vây kín bên ngoài Nhà văn hoá, Lễ Giáng sinh bắt đầu lúc 7.30pm, đến 8.30pm thì công an cộng sản đã ép được ông giám đốc Nhà văn hoá không cho phép tiếp tục Lế Giáng sinh. Cuối cùng các Hội thánh đã phải dừng lại buổi Lễ Giáng sinh của mình.

Về tình hình tôn giáo, sau khi Việt Nam được rút tên ra khỏi danh sách CPC, tổ chức xong hội nghi APEC, được gia nhập WTO, quốc hội Hoa kỳ thông PNTR, chính quyền cộng sản lật lọng, gia tăng đàn áp tôn giáo. Lễ Giáng sinh là một ngày Lễ quan trọng nhất trong năm của những người Tin lành ở Việt Nam cũng như trên toàn thế giới. Nhưng chính quyền cộng sản là một chính quyền phản động, họ luôn tìm cách một mặt lừa cộng đồng quốc tế để che đậy những vi phạm nhân quyền và tôn giáo, mặt khác họ vi phạm hiến pháp và đàn áp những người theo Tin lành. Đó là bộ mặt thật của cộng sản Việt Nam.

II/ Tình hình những người đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền.

Trong tháng 12 năm 2006, chính quyền cộng sản tiếp tục cho phép mật vụ của họ gây sách nhiễu, quản chế tại nhà, câu lưu thẩm vấn một loạt những người đang tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền. Với bản chất phản động, phản dân chủ của chính quyền cộng sản, họ sợ hãi mọi việc làm của các nhà dân chủ. Mỗi hoạt động của việc làm của các nhà dân chủ như một mũi tên bắn vào tư tưởng phản động, phản dân chủ của họ. Nên bằng mọi cách chính quyền cộng sản ngăn chặn việc làm của những người hoạt động dân chủ như: tổ chức các buổi họp mặt, liên hoan, giao lưu trên mạng với cộng đồng người Việt hải ngoại. Mật vụ cộng sản luôn luôn sử dụng những biện pháp vi hiến và vi phạm pháp luật để đối phó với những người đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền:

Ngày 1-12-2006, cơ quan an ninh điều tra bộ công an đã tiến hành khám nhà anh Trần Quốc Hiền, mà không có lệnh của Viện kiểm sát. Họ không tìm thấy bất cứ một tài liệu nào.

Ngày Quốc tế Nhân quyền 10-12-2006, mật vụ cộng sản đã tiến hành câu lưu và thẩm vấn một loạt các nhà đấu tranh dân chủ như luật sư Nguyễn Văn Đài, nhà văn Hoàng Tiến, Trần Khải Thanh Thuỷ, kỹ sư Đỗ Nam Hải, nhà báo Nguyễn Khắc Toàn với lý do ngăn cản không cho những người tham gia hội luận trên internet nhân ngày Quốc tế Nhân quyền. Mật vụ cộng sản còn ngăn chặn những nhà dân chủ khác tới dự đám cưới của em gái luật sư Lê Thị Công Nhân, họ sử dụng thiết bị điện tử phá sóng, nhằm ngăn chặn liên lạc giữa luật sư Nhân và những người tham gia hội luận. Riêng luật sư Nguyễn Văn Đài bị thẩm vấn hai ngày 9 và 10 tháng 12, ngày Chủ nhật bị ngăn chặn không cho đi nhà thờ.

Ngày 7-12-2006, trong khi anh Lê Trí Tuệ đang làm việc tại công an quận 4, Sài Gòn, thì Phó Bí Thư Đảng Uỷ Phường 12 - quận 4 là Bà Thuỷ đã cùng với Ông Châu Thanh Hải là Chủ Tịch Hội Cựu Chiến Binh phường 12 đã cùng với Đoàn Kiểm Tra Gồm có : Ông Văn Phú Tấn , Cấp bậc Trung Tá , là Thủ Trưởng công an phường 12, cùng với Ông Vũ Cấp bậc Đại Uý là Cảnh sát khu vực công an Phường 12 , Quận 4 , TP Hồ Chí Minh. đã đến căn nhà Đoàn Văn Bơ Phường 12 - Quận 4 , họ đã tự ý vào phòng riêng của Lê Trí Tuệ và tiến hành kiểm tra các thiết bị , vật dụng cá nhân và những thông tin được Lưu trữ trong máy vi tính.

Chiều ngày thứ tư 13-12-2006, chị Dương Thị Xuân - thư ký Báo tập san Dân Chủ Tự do, đến thăm hai cụ Hoàng Minh Chính và Lê Hồng Ngọc. Khi ra về thì bị 6-7 người mặc quần áo của dân phòng, bảo vệ trật tự của phường, và mật vụ mặc thường phục dùng áp lực đưa chị về phường Trần Hưng Đạo để khám người nhằm tìm tài liệu mà chị có thể đã trao đổi cho cụ Hoàng Minh chính. Nhưng họkhông tìm thấy gì. Ngày 15-12-2006, công an đã đe doạ chồng chị Xuân là nếu chị tiếp tục qua thăm nhà cụ Chính thì sẽ bị bắt giam.

Sáng hôm 15/12/2006 Nguyễn Phương Anh mặc áo trắng, lấy xe ôtô đi thăm Ông Nguyễn Thanh Giang theo như hẹn trong điện thoại, nhưng khi mới đi xe được 500m đến ngã tư Đại cố Việt - Phố Huế thì cảnh sát giao thông chặn xe, họ đã tịch thu giấy tờ và xe ô tô của anh Nguyễn Phương Anh. Trong xe có 4,5 triệu đồng mà Phương Anh định sử dụng mua áo tặng trẻ em bán báo gặp khó khăn cúng bị cảnh sát giao cướp mất. Khi Phương Anh phản ứng lại thì bị chúng dùng dùi cui đánh vào đầu khá mạnh.

Ngày 19-12-2006 Luật sư Lê Thị công Nhân và mẹ của cô là bà Trần Thị Lệ bị mật vụ A42 triệ tập thẩm vấn.

Ngày 26-12-2006, luật sư Lê Thị Công Nhân trên đường sang BangKok, Thái Lan nghỉ cuối năm, và thăm bạn đã an ninh sân bay Nội Bài chặn lại không cho xuất cảnh theo yêu cầu của bộ công an Việt Nam.

Ngày 27-12-2006, luật sư Lê Thị Công Nhân tiếp tục bị A42 thẩm vấn về chuyến đi Thái Lan.

Ngày 31-12-2006 và ngày 1-1-2007, mật vụ cộng sản tiến hành quản chế một người tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền như Nguyễn Phương Anh, Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Khắc Toàn, Trần Khải Thanh Thuỷ. Luật sư Nguyễn Văn Đài bị câu lưu thẩm vấn. Hành động trên của mật vụ cộng sản nhằm ngăn cản những người dân chủ có buổi tiệc liên hoan chào mừng năm mới 2007.

Như vậy trong tháng 12 năm 2006, chính quyền cộng sản Việt Nam tiếp tục vi phạm nghiêm trọng Hiến pháp Việt Nam tại các Điều 58 qui định tài sản của công dân được nhà nước bảo hộ, Điều 68 về quyền tự do đi lại, Điều 69 quyền tự do hội họp, Điều 70 quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Điều 71 quyền bất khả xâm phạm về thân thể, Điều 73 quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở. Đồng thời họ cũng vi phạm nghiêm trọng Công ước Quốc tế về các quyền dân sự, chính trị ở các Điều 7, 9 quyền bất khả xâm phạm về thân thể, Điều 12 quyền tự do đi lại, Điều 17 quyền bất khả xâm phạm về nhà ở, Điều 18 quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Điều 21 quyền tự do hội họp.

Ủy ban Nhân quyền Việt Nam tiếp tục lên án chính quyền cộng sản Việt Nam về những vi phạm nói trên và yêu cầu chính quyền cộng sản chấm dứt ngay những vi phạm tương tự trong thời gian tới.

Uỷ ban Nhân quyền Việt Nam kêu gọi cộng đồng quốc tế lên án những vi phạm nhân quyền của chính quyền cộng sản Việt Nam và lên tiếng bảo vệ cho những người hoạt động tôn giáo và nhân quyền ở Việt Nam.

Thay mặt Ủy ban Nhân quyền Việt Nam

Báo cáo viên

Nguyễn Công Lý và Bùi Minh Thanh

ỦY BAN NHÂN QUYỀN VIỆT NAM

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS IN VIETNAM

P.O BOX 648 BƯU ĐIỆN BỜ HỒ, HŔ NỘI, VIỆT NAM

Email:humanrightsvn@gmail.com

December 2006 Human Rights News Bulletin

In November 2006, the Vietnamese communist government further tarnished its human rights records, as exposed to the Vietnamese people and the international community as well. In December 2006, the government continued to step up repression against religious leaders and democracy advocates in Vietnam.

I. The religious repression situation:

On December 15, 2006, Pastor Y Koor, Gia Lai province, invited Pastor Nguyen Hong Quang and other pastors from Saigon to attend his daughter’s wedding. Gia Lai province police harassed Pastor Y Koor, questioning why he had not sought government approval prior to holding the wedding and inviting Pastor Quang to the event. Immediately after the wedding Pastor Quang and his group, on the way to visit Pastor Nguyen Cong Chinh’s family, were harassed by police who insisted on taking the whole group in for interrogation.

In particular, during Christmas 2006, provincial authorities prevented many Protestant house congregations from organizing Christmas celebrations.

On December 21, 2006, Mr. A Luong of Buon Me Thuot came to visit Pastor Nguyen Cong Chinh’s family, carrying some rice with him, but two security guards stationed in front of Pastor Chinh’s house took away the rice and Mr. A Luong’s motorcycle while savagely beating him up.

Many Mennonite congregations in the provinces of Plei Mo and Gia Lai, as well as H’re house churches in Ka Neo and Long Mai, Minh Long district, Quang Ngai province, and in the provinces of Lao Cai and Ha Giang in northern Vietnam, were prohibited from organizing Christmas events.

In Bac Giang province: Pastor Than Van Truong arrived in his hometown from Dong Nai province to hold Christmas celebrations for his followers. Despite the goodwill of Pastor Truong who had sent the Bac Giang Province People’s Committee and the Song Mai village authorities invitations to the celebrations, Bac Giang provincial authorities fanned out verbal orders to stop Pastor Truong from celebrating Christmas. Because they poured a special kind of glue into the lock of Mr. Tong Dinh Hoe’s house, where Pastor Truong was staying, Pastor Truong and all the Tong family members were locked up inside the house for the duration of December 12 morning. Nevertheless, Pastor Truong was determined to offer a Christmas mass in the afternoon of December 27, 2006, when Bac Giang province’s police mobilized traffic police to install barricades at intersections leading to the entrance of the Congregation and prevented the Christmas mass from happening.

In Hai Phong province: The World Family Protestant Congregation, led by Mr. Pham Huu Thinh, in collaboration with four other Vietnamese Protestant congregations, rented the Hai Phong City Youth and Cultural Center, located at 45 Lach Tray, Hai Phong City as a venue for their Christmas celebration. On the alert, Hai Phong City police threatened Mr. Pham Huu Thanh, saying that they would squeeze his bank out of his company’s business loan. In the evening of December 24, the World Family Protestant Church and its partners went ahead with conducting a mass of about 1,500 followers and their relatives at 7: 30 p.m. in the face of a tight police cordon around the Center. However, the Center’s director, under intense pressure from the police, ordered the mass to come to a stop at 8:30 p.m.

As soon as Vietnam has been removed from the CPC list, admitted to WTO, and granted PNTR, and the APEC summit was over, the Vietnamese communist government reneged on their commitments by intensifying repression against religions. Christmas is the most important religious holiday for Protestants in Vietnam and throughout the world. Being as always reactionary as it is, the communist government was trying to deceive the international community by concealing its violations of human and religious rights on the one hand, and on the other they repressed Vietnamese Protestants in violation of the [Vietnamese] Constitution, consequently revealing the true face of Vietnamese communists.

II. The situation regarding advocates for democracy and human rights.

In December 2006, the communist government continued its campaign with secret security agents to harass and house-arrest many advocates for freedom, democracy and human rights, and summoned them for interrogation. Inherently reactionary and anti-democratic, the government is afraid of activities of the advocates as each and every advocacy action is considered an arrow aimed at its reactionary and anti-democratic heart. By all means, it tries to interfere with their advocacy work from meetings to celebrations to exchange of views with overseas Vietnamese over the Internet. Communist secret security always employs unconstitutional and unlawful measures when dealing with advocates for freedom, democracy and human rights.

On December 1, 2006, the Ministry of Public Security Investigation Service conducted a search of Mr. Tran Quoc Hien’s residence without a warrant from the Supreme People’s Procuracy but no documents in question could be found.

On the International Human Rights Day, December 10, communist secret service summoned for interrogation democracy advocates Attorney Nguyen Van Dai, writer Hoang Tien, Ms. Tran Khai Thanh Thuy, engineer Do Nam Hai and journalist Nguyen Khac Toan, under the pretext that they were banned to participate in an online seminar on the International Human Rights Day. They also prevented other advocates from attending the wedding of Attorney Le Thi Cong Nhan’s sister and jammed incoming telephone calls for Attorney Nhan from the seminar attendees. In particular, Attorney Nguyen Van Dai was taken in for interrogation on both December 9 and 10, which hindered him from going to church on Sunday.

On December 7, 2006, while Mr. Le Tri Tue was being held in a “working session” at the Precint 4 Police Headquarters, Saigon City, Mrs. Thuy, Deputy Secretary General of the Ward 12 [Vietnamese Communist] Party Chapter, Precinct 4, in the company of Chair Chau Thanh Hai of the Ward 12 War Veterans’ Committee and two Ward 12 police inspectors, Lt. Major Van Phu Tan (also Party Chief) and Captain Vu Cap, came to Mr. Doan Van Bo’s residence to inspect without consent Mr. Tue’s private room, searching for his personal belongings, accessories, and information stored in his computer.

In the afternoon of December 13, Ms. Duong Thi Xuan, secretary of Dan Chu Tu Do (Democracy & Freedom) Magazine, came to vist Messrs. Hoang Minh Chinh and Le Hong Ngoc. On the way home, she was stopped by a group of six to seven people either in plainclothes or civil defense uniforms, who forcibly took her to the Ward Tran Hung Dao [police station] and then searched her for any documents she might have exchanged with Mr. Chinh. After this interception, police threatened her husband on December 15 that she would be arrested if she kept on seeing Mr. Chinh.

In the morning of December 15, Mr. Nguyen Phuong Anh, in his white shirt, drove his car to an appointment with Mr. Nguyen Thanh Giang, which had been previously arranged over the phone. Just 500 meters away from his home, a traffic policeman stopped him at the Dai Co Viet and Pho Hue intersection, and finally confiscated his car and papers. Police also removed from the car 4.5 million dongs in cash with which Mr. Anh had planned to buy clothes as gifts for needy paperboys. Upon his swift reaction, he was clubbed in the head.

On December 19, Attorney Le Thi Cong Nhan and her mother, Mrs. Tran Thi Le, were summoned for interrogation by Secret Service A42.

On December 26, on the flight to Bangkok to spend her year-end vacation and visit her friends, Attorney Cong-Nhan was stopped and denied exit by the Noi Bai Airport Security by order of the Ministry of Public Security.

On December 27, Attorney Cong-Nhan continued to be interrogated by A42 regarding her flight to Bangkok.

On December 12, 2006 and January 1, 2007, secret service agents continued to maintain its clamps on such advocates for democracy and human rights as Nguyen Phuong Anh, Nguyen Thanh Giang, Nguyen Khac Toan, and Tran Khac Thanh Thuy while summoning Attorney Nguyen Van Dai to a “working session,” thus preventing them from gathering for the New Year celebration.

In brief, in the month of December 2006, the Vietnamese communist government continued to act in violation of Articles 58, 68, 69, 70, 71, and 73 of the Vietnamese Constitution [of 1992] with regard to the protection of the citizen’s properties, the freedom of movement, freedom of assembly, freedom of religion, the inviolability of one’s body, and the the inviolability of one’s domicile, respectively. By the same token, it acted in serious violation of Articles 7, 9, 12, 17, 18 and 21 of the [United Nations] International Covenant on Civil and Political Rights with reference to the inviolability of one’s body, the right to liberty of movement, the inviolability of one’s home, the right to freedom of belief and religion, and the right of assembly, respectively

We, the Committee for Human Rights in Vietnam, hereby condemn the Vietnamese communist government for having committed the above-stated acts, and we urge that it stop similar violations in the immediate future.

We call upon the international community to strongly condemn the Vietnamese communist government for having committed the above-stated violations of human rights, as well as to voice their support for advocates of religious freedom and human rights in Vietnam.

Filed on behalf of the Committee for Human Rights in Vietnam

Nguyen Cong Ly and Bui Minh Thanh

Báo cáo tình hình Nhân quyền Việt Nam tháng 11-2006

Tiếp theo những vụ chặn đường bắt người mang đi thẩm vấn, triệu tập thẩm vấn, sách nhiễu những nhà đấu tranh dân chủ trong tháng 10 năm 2006. Sang tháng 11-2006 được gọi là “tháng đen tối về nhân quyền” của chính quyền cộng sản Việt Nam. Mượn cớ để đảm an ninh cho tuần lễ hội nghị APEC diễn ra tại Hà Nội từ ngày 12 đến ngày 19 tháng 11 năm 2006. Lực lượng an ninh cộng sản được huy động từ 15 tỉnh thành về Hà Nội để nhằm mục tiêu trấn áp các lực lượng đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền, trấn áp những người dân khiếu kiện tại Hà Nội. Tất cả các biện pháp mà an ninh và công an cộng sản áp dụng đều vi phạm nghiêm trọng hiến pháp, pháp luật của Việt Nam cũng như các nguyên tắc cơ bản của các công ước quốc tế về quyền con người. Họ đã vi phạm các Điều 68 về quyền tự do đi lại; Điều 69 về quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền được thông tin, quyền hội họp, lập hội, biểu tình; Điều 71 quyền bất khả xâm phạm về thân thể. Các biện pháp mà an ninh cộng sản áp dụng đó là: Tạo nên những lá thư nặc danh để triệu tập lên thẩm vấn(trường hợp của luật sư Nguyễn Văn Đài từ ngày 9 đến ngày 14 tháng 11-2006); cắt hàng loạt điện thoại, internet của các nhà đấu tranh dân chủ; từ ngày 12-11-2006 cấm tất cả các nhà đấu tranh dân chủ ở Hà Nội, Quảng Ninh, Hà Tây, Thái Bình ra khỏi nhà; an ninh cộng sản còn sử dụng một số thiết bị phá sóng điện thoại di động đặt tại khu nhà của bác sĩ Phạm Hồng Sơn, luật sư Nguyễn Văn Đài; liên tục triệu tập, chặn đường bắt các nhà đấu tranh dân chủ tại Sài Gòn để thẩm vấn. Khi một sô nhà tranh đấu dân chủ hỏi những người an ninh cộng sản về lệnh quản chế tại gia, thì họ nói rằng họ thực thi theo “lệnh miệng” từ cấp trên của họ.

Mục đích của việc quản chế các nhà dân chủ tại nhà, cắt điện thoại, internet của họ là chính quyền cộng sản muốn ngăn chặn việc tiếp xúc của những người tranh đấu dân chủ với các phái đoàn ngoại giao các nước đến dự hội nghị APEC, cũng như tiếp xúc với phóng viên nước ngoài khi họ tới Hà Nội đưa tin về hội nghị.

Mục đích thứ hai là an ninh công sản cũng muốn phô trương sức mạnh đàn áp của họ nhằm làm suy yếu tinh thần đấu tranh của các nhà dân chủ trong nước.

Trên thực tế, mục đích mà an ninh cộng sản mong muốn đã không thành công, bởi những tin tức về việc họ đàn áp các nhà tranh đấu dân chủ và hoạt động tôn giáo vẫn được các phóng viên quốc tế đưa tin, và được các phái đoàn cấp cao dự hội nghị APEC quan tâm, nên đó là một thất bại của an ninh cộng sản.

Trong một nhà nước do đảng cộng sản cai trị, thì vấn đề nhân quyền luôn bị xem nhẹ, thậm trí bị trà đạp, tất cả các lực lượng an ninh, phương tiện kỹ thuật đều được sử dụng để bảo vệ cho quyền lực tuyệt đối của đảng cộng sản. Họ sẵn sàng bắt giữ và bỏ tù những người tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền trong khi những nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền chỉ thực hiện các quyền con người đã được ghi nhận trong hiến pháp và các công ước quốc tế.

Trong thời gian gần đây chính quyền cộng sản đã áp dụng biện pháp trấn áp mới nhằm vào các nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền:

Đối với những người hoạt động lâu năm, có tên tuổi được quốc tế biết đến, thì chính quyền cộng sản tìm mọi cách bao vây cô lập bằng nhiều cách khác nhau như tác động đến nơi làm việc, kích động gây chia rẽ trong gia đình, bạn bè và người thân, cản trở việc đi lại trong nước và xuất cảnh ra nước ngoài.

Đối với những người mới tham gia vào phong trào, chưa có kinh nghiệm, chưa được quốc tế biết đến thì họ bắt giam giữ để điều tra, an ninh cộng sản thường khởi tố với những tội danh được qui định tại Điều 88 Bộ luật hình sự về tội tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam; Điều 79 tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Mục đích của chính quyền cộng sản là cô lập những người cũ và triệt tiêu, đàn áp thẳng tay những người mới.

Sự quan tâm và ủng hộ của cộng đồng quôc tế là một yếu quan trọng đặc biệt cho an ninh và an toàn của những người hoạt động dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

Sau đây là những vụ đàn áp với từng cá nhân những người hoạt động dân chủ và tôn giáo trong tháng 11-2006:

1) Giáo sư Nguyễn Chính Kết:

Ngày 7-11-2006 bị công an đưa giấy triệu tập mời làm việc; ngày 19/11 là Chúa nhật, lúc 17giờ15 giáo sư Kết cùng với gia đình đi lễ Chúa Nhật, khi vừa ra tới đầu ngõ thì an ninh cộng sản ở sẵn trong sân của nhà đối diện ra chặn lại và buộc giáo sư Kết phải quay trở lại nhà, không được đi lễ ở nhà thờ. Ngày 20-11-2006, giáo sư Kết tiếp tục bị triệu tập đến trụ sở của CA thành phố, số 4 Phan Đăng Lưu, phường 14, quận Bình Thạnh. Ngày 21-11-2006 bị công an bắt giữa đường vào 5g30 chiều và giam giữ tới 9g30 tối tại CA quận Phú Nhuận, Sài Gòn. 10g30 sáng ngày 27-11-2006, CA quận Gò Vấp và CA khu vực đã đến nhà giáo sư Kết để trao giấy mời cho con gái của ông đúng 8g00 sáng ngày 28-11-2006 có mặt tại trụ sở CA ở số 16/1 đường Quang Trung , Phường 11, Quận Gò Vấp gặp Đội An Ninh Nhân Dân để làm việc với lý do: hỏi một số vấn đề liên quan đến những tài liệu trong máy vi tính đã tạm giữ.

2) Mục sư Nguyễn Hồng Quang:

Ngày 17/11/06 lúc 8h MS Nguyễn Hồng Quang được CA bộ mời làm việc với nội dung trả lời phỏng vấn đài RFA, Đàn Chim Việt và tội viết thư gửi các lãnh đạo tham dự APEC Summit 2006, mang tính cách nói xấu Đảng và chính phủ. Trong khi đó, thì ở nhà, gia đình MS Quang bị CA đến kiểm tra và "mượn" hộ khẩu nhằm gây bất an trong cuộc sống gia đình.

Sáng ngày 18/11/2006 một số mật vụ cộng sản công khai chụp hình bất cứ ai ra vào liên hệ với Hội Thánh và lúc 2 giờ chiều, MS Quang ra ngoài mua thức ăn bị một nhân viên an ninh cỡi trần, khiêu khích, chửi bới lăng nhục, xông vào đánh, dân chúng đến can ngăn.

Vào lúc 9 giờ ngày chủ nhật 19/11/2006, CA vào nhà gửi giấy triệu tập gấp MS Quang vào lúc 15 giờ trong ngày với lý do: 12 giờ đêm hôm qua không mở cửa nhà cho CA kiểm tra! Sau đó CA bắt luôn H' John, một nữ sinh sắc tộc Ja'rai Gia lai, mới vừa xuống Hội thánh chưa đầy 10 tiếng đồng hồ, để thẩm vấn và lập biên bản vi phạm hành chánh về lãnh vực an ninh trật tự (QĐ số 0031714 do trung úy Hiền và thiếu tá Thành ký). MS Quang phản đối và yêu cầu CA phải thả cô H' John, nhưng thay vì thả và xin lỗi cô H'John, họ đã lập biên bản phạt 80.000 đồng rồi trục xuất người nữ sinh âm nhạc của Hội thánh sắc tộc ra khỏi phạm vi quận 2.

Cũng vào ngày chủ nhật nầy, như thường lệ, lúc 7 giờ tối, trong buổi lễ của khoảng 100 tín đồ Mennonite tại C5/1H Trần Não, Phường Bình Khánh, Quận 2, Sài Gòn, chính quyền đã đem một lực lượng lớn an ninh quá mức cần thiết, chặn cửa và án ngữ lối ra vào duy nhất cách nhà nguyện 12m kéo ngược ra đường lớn với nhiều chốt chặn làm cho tín đồ chưa nhóm không dám vào vì khu vực bị phong tỏa, họ gọi điện báo cho MS Quang, MS Quang lấy máy ra chụp một số hình làm bằng chứng, nhưng công an xông vào bẻ tay, ép vào trụ điện giựt máy ảnh và lợi dụng lúc tín đồ kéo MS Quang vào nhà, CA đã đánh ông.

Ngày 21/11/2006 lúc 8 giờ sáng con nhỏ của MS Quang bị bệnh, MS Quang nhờ Thầy Tuấn Anh chở đi mua thuốc và qua quận 1 thăm một số người thân. Xe vừa ra khỏi nhà hơn 10m liền bị ông trung úy Hiền chặn đầu xe. Sau đó, Trung tá Sơn thuộc PA 38 sở An ninh Sài gòn đến nói: "Vì an ninh, anh Quang không được đi phải về phường "làm việc"!?". MS Quang đã phản đối, nhưng thiếu tá Nam thuộc đội an ninh quận đến chửi bới khiêu khích hăm dọa là qua APEC sẽ cho người đến giết MS Quang. Như được chuẩn bị trước, hàng lọat công an xông vào đánh MS Quang vào ngực, vào đầu, đặc biệt có một CA nhiệm vụ quay camera nhảy vào đánh MS Quang năm cái liền vào ngực trước sự chứng kiến của tín đồ và vợ con ông.

Lúc 9 giờ sáng ngày 22/11/2006, MS Quang ra trung tâm Điện thoại SPT tại đường Trần Não để khiếu nại vì điện thoại trụ sở Giáo hội bị cắt mấy ngày nay mà không được thông báo, thì bị CA rượt theo vào tận nơi giao dịch trong khi đó một Công an chìm bắt ghế ngồi chận ngay đường vào nhà MS Quang chuẩn bị gậy thước thợ để đón đánh MS Quang rồi tri hô với dân chúng là MS Quang chửi CA!

3) Nhà sư Thích Đàm Thoa:

Sáng ngày 15-11-2006, khoảng 20 mật vụ cộng sản mặc thường phục đã xông vào bắt cóc nhà sư Thích Đàm Thoa tại giữa Hà nội để quẳng lên xe đặc chủng cảnh sát rồi đưa về giam giữ tại trại bảo trợ xã hội tỉnh Bắc Giang, mặc cho sư cô Đàm Thoa la hét phản đối quyết liệt, họ đã xé nát quần áo của nhà sư. Họ đã quản chế nhà sư đến ngày 22-11-2006 mới thả tự do.

4) Luật sư Nguyễn Văn Đài:

Ngày 1-11-2006, mật vụ A42 đã triệu tập luật sư Nguyễn Văn Đài và thẩm vấn luật sư Nguyễn Văn Đài từ 2.30 chiều đến 4.30 cùng ngày, nội dung cuộc thẩm vấn xoay quanh bản thảo “Tuyên bố thành lập UBNQVN”.

Luật sư Nguyễn Văn đài bị thẩm vấn liên tục từ 9-11-2006 đến 14-11-2006. Tối ngày 10-11, luật sư Đài lên sân bay Nội Bài để vào Sài Gòn chữa bệnh và chăm sóc vợ cũng đang chữa bệnh ở trong đó, nhưng an ninh cộng sản đã phong toả đường hàng không, họ đã buộc luật sư Đài không được ra khỏi Hà Nội cho đến khi kết thúc APEC

An ninh cộng sản đã đặt chốt canh gác ngay trước cửa nhà riêng, giam giữ trong nhà, ngăn chặn quyền tự do đi lại từ ngày 15/11/2006 đến 22/11/2006. Họ đã toàn bộ điện thoại di động và điện thoại văn phòng, internet của luật sư Nguyễn Văn Đài, an ninh cộng sản là Đặng Hồng Đức tuyên bố luật sư Đài không bao giờ được sử dụng internet.

5) Kỹ sư Bạch Ngọc Dương:

Ngày 1-11-2006, mật vụ A42 đã triệu tập ông Bạch Ngọc Dương. Mật vụ cộng sản đã thẩm vấn ông Bạch Ngọc Dương từ 10.00 sáng đến 2.00 chiều. Nội dung buổi thẩm vấn là xoay quanh việc ông Bạch Ngọc Dương có tên tham gia trong UBNQVN. Trong quá trình thẩm vấn, đã xảy ra sự xô sát qua lại giữa ông Bạch Ngọc Dương với mật vụ A42 có tên là Nguyễn Văn Khánh, người mật vụ này đã cưỡng bức đòi thu lại giấy triệu tập ông Dương, sau đó mật vụ Khánh còn bực tức vô lối văng tục ngay tại phòng thẩm vấn, khi ông Dương phản đối cung cách làm việc này thì mật vụ Khánh đã định lao vào đánh ông Dương.

An ninh CSVN đã uy hiếp người thân của Bạch Ngọc Dương, chỉ trong vòng 2 ngày 7 và 8 tháng 11, công an phường Đống Đa, Kim Liên, Hà Nội đã 2 lần gởi "Giấy Mời" người chị gái của anh lên để "xét hỏi về người em trai Bạch Ngọc Dương".

Ngày 14 và 15/11/2006, công an lập chốt canh gác ngay trước chân cầu thang khu tập thể Kim Liên nơi anh Dương ở nhờ nhà chị gái, thuộc quận Đống Đa, Hà Nội, công an ngăn chặn không cho anh Dương bước chân ra khỏi nhà.

Ngày 16/11/2006, an ninh A42 phối hợp với công an phường Kim Liên nói trên và công an quận Lê Chân, Hải Phòng đã ép buộc anh Dương về Hải Phòng, và quản chế anh tại đó đến hết ngày 20-11-2006.

6) Luật sư Bùi Kim Thành:

Khoảng 6h sáng 3-11-2006, một nhóm CA quận 3 – TP Sài Gòn đã đột nhập vào gia đình bà Ls Bùi Kim Thành ở 152/43A, Điện Biên Phủ, P.25, Q. Bình Thạnh, bắt bà Thành lên xe cảnh sát giữa lúc bà còn đang mặc quần áo ngủ. Họ không có lệnh bắt, theo sự chỉ huy của viên đại uý Đỗ Lâm Hồng, họ chở bà Thành đến bệnh viện tâm thần Chợ Quán rồi báo cho bệnh viện biết rằng thể theo yêu cầu của chồng bà là ông Hà Sĩ Quyến, bà Thành mắc bệnh tâm thần cần được chẩn đoán và điều trị. Sau đó họ đã chuyển bà vào bệnh viện tâm thần trung ương 2 Biên Hoà, tại đây họ đã ép bác sĩ phải cưỡng bức trích thuốc tâm thần cho bà, mặc dù bà không bị mắc bệnh, cuối tháng 11-2006, dưới áp lực của quốc tế, dư luận trong và ngoài nước, họ đã thả tự do cho bà.

7) Luật sư Lê Thị Công Nhân:

Ngày 1-11-2006, số điện thoại của gia đình bị cắt, mà không có báo trước, khi luật sư Nhân gọi điện hỏi bưu điện thì được trả lời như sau: Số điện thọai bị cắt theo lệnh của Bộ Công an.

An ninh CSVN làm áp lực với giám đốc công ty luật tư nhân, nơi cô Nhân đang làm việc, ép buộc cô Nhân thôi việc từ ngày 6-11-2006.

Từ ngày 11-11-2006 đến nay ngày 1-12-2006 an ninh CSVN đã chính thức đặt chốt canh gác ngay chân cầu thang lối dẫn lên căn phòng của gia đình luật sư Lê Thị Công Nhân.

2 giờ 30 chiều ngày 12-11-2006, đại úy công an tên Sơn của phường Phương Mai cùng một số công an quận Đống Đa, Hà Nội đã dùng lệnh triệu tập cưỡng chế cụ bà Trần Thị Lệ, thân mẫu của Ls Lê Thị Công Nhân (LTCN), đến công an Phường để tra vấn và ra lệnh miệng cấm Ls LTCN:
1. không được ra khỏi nhà;
2. không được gặp người lạ;
3. cấm tuyệt đối không được dùng điện thoại dưới mọi hình thức;
4. cầm tuyệt đối không được gặp người nước ngoài từ ngày 14/11/2006 đến 20/11/2006.

Ngày 21.11.2006, luật sư Lê Thị Công Nhân đã bị công an chặn ngay tại cầu thang khi rời nhà ra ga Hà Nội để vào Quảng Bình thực hiện việc bào chữa cho một bị cáo là Việt kiều quốc tịch Anh trong vụ án ma túy lớn nhất Quảng Bình từ trước đến nay. Công an ra lệnh mồm và dùng vũ lực giằng lấy va li của luật sư Công Nhân và tóm chặt tay cô bắt cô cùng mẹ cô (đi tiễn cô ra ga) phải quay lại nhà. Công an nói “Chị bị cấm ra khỏi nhà, mai kia cũng thế.” Họ còn nói “Việc giấy mời luật sư của Tòa Án chúng tôi sẽ giải quyết.”

8) Dương Đại Dương:

Vào lúc 9.30 sáng ngày 3-11-2006, anh Dương Văn Dương(Đại Dương) đang trên đường từ vườn hoa Mai Xuân Thưởng đến Văn phòng Luật sư Thiên Ân. Khi đến ngã ba Điện Biên Phủ - Lê Duẩn, có bốn nhân viên mật vụ cộng sản đi trên 4 xe máy chặn xe của anh Dương lại và đã đánh anh.

Ngày 12-11, khi đang đi trên đường, anh Dương đã bị an ninh cộng sản bắt giữ, và chuyền về Thái Bình, quản chế tại nhà cho đến ngày 21-11-2006. Hiện nay họ vẫn chưa trả lại xe máy cho anh.

9) Kỹ sư Đỗ Nam Hải:

Sáng ngày 7-11, CA đã gọi điện yêu cầu anh đến làm việc nhưng anh Hải từ chối vì những lý do nêu trên. Khoảng một tiếng sau, anh CA khu vực phường 12 quận Gò Vấp đã đem Giấy Triệu Tập của CA Phú Nhuận đến, yêu cầu anh đến làm việc từ 13g30 tại CA Phú Nhuận, số 181 Hoàng Văn Thụ, phường 8, Phú Nhuận. Nhưng anh Hải đã không đến.

Sáng ngày 8-11, anh CA khu vực đến thuyết phục anh đi làm việc, anh Hải từ chối.

Anh Đỗ Nam Hải nhận được giấy mời làm việc vào 7g00 sáng thứ hai, ngày 20/11/2006, tại một trụ sở của CA thành phố, số 4 Phan Đăng Lưu, phường 14, quận Bình Thạnh.

Ngày 30-11-2006, anh Hải đang đi trên đường thì bị an ninh cộng sản chặn đường đưa anh vê công an quận Phú Nhuận để làm việc, đến 5.30 chiều cùng ngày anh được thả tư do.

10) Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn:

Chiều ngày 3/11/2006, công an Hà nội và công an quận Hoàn Kiếm chỉ đạo công an phường Tràng Tiền cử trung tá Trần Văn Trung cảnh sát khu phố đến mời anh Toàn ra làm việc để thẩm vấn 3 tiếng về “Lá thư xin gia nhập hội cựu tù nhân chính trị và Tôn Giáo”, cũng như tất cả những hoạt động tranh đấu dân chủ của anh toàn trong tháng 10 năm 2006.

Chiều ngày 12-11-2006, an ninh CSVN đã cho đặt tấm biển hiệu viết bằng tiếng Anh đặt ngay trước 2 đầu Ngõ Tràng Tiền nơi có gia đình nhà ông Toàn đang sinh sống nhằm ngăn cản khách quốc tế có thể đến gặp gỡ nhà báo tự do và là nhà tranh đấu dân chủ này trong dịp Hội nghị thượng đỉnh APEC. Trước cửa lối ra vào nhà ông Toàn lảng vảng lúc nào cũng có hàng chục công an mặc thường phục canh chừng. An ninh CSVN đã bố trí canh gác cả ngày và đêm 24/24 giờ tại trước nhà cửa nhà ông Nguyễn Khắc Toàn cho đến ngày 20-11-2006.

11) Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang:

- Từ ngày 12-11 đến ngày 20-11-2006, an ninh cộng sản đã lập trạm gác tạm thời đầu ngõ vào nhà tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang. Tại trạm này thường xuyên có 2-4 công an mặc sắc phục ngồi gác nghiêm chỉnh nhưng trong trụ sở ủy ban nhân dân xã Trung Văn đối diện còn một tốp công an khá đông sẵn sàng tiếp ứng.

12) Nhà văn Hoàng Tiến:

Từ ngày 14-11 đến ngày 20-11-2006, một số an ninh bộ công an phối hợp với công an phường Thanh Xuân và lực lượng dân phòng phường đặt một chốt canh gác ngay dưới chân cầu thang nhà của nhà văn Hoàng Tiến. (Nhà A11, Phòng 420, Phường Thanh Xuân Bắc, Hà Nội). Họ ngăn chặn không cho ai đến thăm nhà văn Hoàng Tiến.

13) Hoàng Huy Chương và Hội Ðoàn Kết Công Nông Việt Nam:

Bắt giam anh Hoàng Huy Chương tức là Đoàn Hữu Chương, hội viên Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông Việt Nam. Sáng ngày 14 tháng 11 vừa qua, Công an phường Tân Thái Hoà, thuộc Quận Tân Phú, Tp Sài Gòn đã ập vào nhà của ông Chương và bắt giam ông Chương cùng với hai người em ruột của ông Chương là Đoàn Triệu Hảo và Đoàn Triệu Kinh Kha. Tất cả những người này bị bắt mà không có lệnh, riêng Đoàn Triệu Kinh Kha chỉ mới có 9 tuổi cũng bị công an bắt đi biệt tích.

Lực lượng công an Biên Hoà, tỉnh Đồng Nai kết hợp cùng công an Bộ truy lùng nhằm bắt giam ban điều hành còn lại của Hiệp Hội Đoàn kết Công Nông như Nguyễn Tấn Hoành, Nguyễn thị Lê Hồng và nhiều hội viên khác của Hiệp Hội. Theo nguồn tin chưa kiểm chứng, các nhân vật trong ban điều hành của Hiệp hội như Ông Nguyễn Tấn Hoành, Bà Nguyễn thị Lê Hồng đã bị bắt giam kể từ hôm 15 tháng 11 năm 2006. Hiện nay, gia đình đã hoàn toàn mất liên lạc với những cá nhân này.

14) Kỹ sư Nguyễn Phương Anh:

- Từ tối 11-11-2006 đã có nhân viên an ninh thuộc công an thành phố đến đe dọa Nguyễn Phương Anh không được đi đâu nếu không họ sẽ bắt giữ và sẽ đối xử khốc liệt chứ không như trước đây.

- Kể từ 0h00 ngày 12-11-2006, lực lượng an ninh đã cử hơn 10 người tiến hành lập chốt gác tại 2 địa điểm ở ngõ 104 Lê Thanh Nghị, là nhà của Anh Nguyễn Phương Anh, người đấu tranh dân chủ. Tại đây có đầy đủ bàn ghế, ấm chén, dùi cui, ma trắc... họ câu trộm điện thắp sáng cả đêm. Công an trực 24/24 cùng với các biển hiệu "Restricted Area", "No Photos", "No Camera"...

15) Bác sỹ Phạm Hồng Sơn:

Từ ngày 12-11-06, trước ngõ nhà bác sĩ Sơn lúc nào cũng có một lực lượng túc trực canh gác bao gồm công an phường, quận và nhân viên an ninh mặc thường phục ( rất đông ), cản trở kiểm soát mọi người ra vào nhất là người nước ngoài. Và từ sáng 17-11-2006 lực lượng trên đây đã không cho bác sĩ Sơn đi ra khỏi nhà mà không có một công lệnh nào.

Trầm trọng nhất, vào lúc 3 giờ chiều thứ sáu ngày 17-11-2006, khi bác sĩ Phạm Hồng Sơn phản đối việc công an chặn xét 1 người bạn can đảm đến nhà ông thăm viếng, trung tá Nguyễn Minh Cương thuộc Công An A42 ra lệnh cho thuộc cấp nhào vào đánh đập, trói tay, và ném bác sĩ Sơn lên xe chở về đồn. Ngay khi về tới đồn, hàng chục tên công an nhào vào đánh tập thể bác sĩ Sơn giữa tiếng la hét, thúc giục và nhục mạ của các sĩ quan chỉ huy họ. Cảnh thô bạo này kéo dài mãi đến 11giờ 30 tối mới chấm dứt.

Từ 11.00 Ngày 18/11/2006 tới sáng ngày 20/11/2006, cửa nhà của gia đình bác sĩ Sơn đã bị khoá cửa phía ngoài, cả gia đình gồm vợ chồng và 02 con nhỏ ( 09 tuổi và 07 tuổi) không thể ra ngoài được.

Ngày 20/11/2006, bác sĩ Trần Quốc Trung có qua thăm bác sĩ Sơn lúc 22.10, sau khi ra đã bị một lực lượng khoảng 05 người mặc thường phục, tự xưng là người của cơ quan an ninh, họ đã cưỡng bức anh Trung tới công an phường Thuỵ khuê và tạm giữ từ 23.00 tới 11.00 ngày 21/11/2006 với lý do là để thẩm vấn mối quan hệ giữa anh Trung và anh Sơn. Tại công an phường Thuỵ khuê anh Trung đã bị lực lượng an ninh A42, cụ thể là trung tá Trần Minh Cường doạ nạt, ép phải viết một bản cam đoan là phải gặp công an bất cứ khi nào bị yêu cầu và từ giờ trở đi không được gặp bác sĩ Phạm Hồng Sơn. Hơn nữa, trung tá Trần Minh Cường có nói với anh Trung là về nói lại với Phạm Hồng Sơn: “ Tao sẽ cho thằng Sơn không ở được đó nữa, tao sẽ thuê đầu gấu, dân nghiện đến đập phá, đổ đồ bẩn vào nhà thằng Sơn”.

16) Ông Trần Văn Hoà - đảng viên đảng Dân chủ Nhân dân:

Ngày 17-11, công an tỉnh Quảng Ninh phối hợp với uỷ ban nhân phường Cao Sanh tiến hành đấu tố ông Trần Văn Hoà vì việc ông tham gia đảng Dân chủ nhân dân, việc làm trên nhằm khủng bố, trấn áp về mặt tinh thần. Đồng thời ép buộc ông Hoà chấm dứt các hoạt động cho đảng Dân chủ nhân dân. Vào tháng 9-2006, ông Trần Văn Hoà cũng đã bị an ninh bộ công an bắt giam và thẩm vấn 13 ngày mà không có giấy tờ.

17) Mục sư Nguyễn Công Chính:

Ngày 11-11-2006, Ms trên đường đi Sài Gòn đã bị an ninh cộng sản đánh đập tập thể ngay tại bến xe Pleiku-Sài Gòn, gãy răng và bầm tím mặt và thân thể.

Vào lúc 1.00 sáng ngày 18-11-2006, Ms Chính đã đưa vợ là bà Nguyễn Thị Hồng đến bệnh viện Pleiku sinh một cháu trai. Nhưng chỉ đến 14.30 cùng ngày, nữ thiếu tá CA Thu Hiền và 2 CA khác đã đến ra lệnh bệnh viện buộc bà Hồng xuất viện trong ngày hôm ấy. Ms Chính đã nhờ cô y tá Lê Thị Tâm thi thoảng tới nhà Ms chăm sóc vợ và con, nhưng 16.00 ngày 20-11-2006, nữ thiếu tá CA Thu Hiền đã đến nhà y tá Tâm, cấm cô không được đến chăm sóc mẹ con bà Hồng.

18) Khủng bố, đàn áp rất thô bạo Dân Oan toàn quốc đi khiếu kiện:

Hiện nay đang có hàng ngàn lượt dân oan vẫn tập chung khiếu kiện tại văn phòng chính phủ số 1 Mai Xuân Thưởng, Hà Nội. Để chuẩn bị cho hội nghị APEC, an ninh cộng sản đã bất chấp pháp luật tiến hành bắt và giam giữ những người dân oan vào các trung tâm dưỡng lão ở ngoại thành Hà Nội với điều khắc nghiệt:

Cô Vũ Thanh Phương, 40 tuổi và cô Lê Thị Kim Thu, 39 tuổi, đều ở tỉnh Đồng Nai, đã đến Hà Nội khiếu kiện trong nhiều năm. Ngoài ra hai người còn giúp đỡ cho nhiều người dân khác tham gia khiếu kiện. Cả hai đưa vào giam ở trung tâm bảo trợ xã hội I Đông Anh, Hà Nội từ đêm 11-11-2006 đến khi APEC bế mạc, chiều 20-11-2006 bị cưỡng bức ra khỏi Trại

Ông Đinh Văn Sự, 46 tuổi, Lai Vung, Đồng Tháp. Tháng 3-2006, Ông bị đưa vào trung tâm bảo trợ xã hội 1, Đông Anh. Ông tuyệt thực 8 ngày và được thả. Ngày 8-11-2006, Ông lại bị đưa vào trung tâm nói trên và tuyệt thực 13 ngày và được thả ngày 20-11-2006.

Nhóm Ông Trần Văn Bé, 46 tuổi, Tiền Giang, gồm 25 người. Ngày 11-11-2006 bị CA Phường Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội bắt cưỡng bức chở vào Tiền Giang 21 người. 4 người khác bị giam vào trung bảo trợ xã hội I, Đông Anh. Mọi đấu tranh quyết liệt nên ngày 12-11-2006 ông Bé và 3 đồng hoạn nạn đã được thả.

19) Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa:

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa ở Hải Phòng liên tiếp gặp khó khăn với các cấp chính quyền sau khi trả lời phỏng vấn Đài Á Châu Tự Do. Ông phản đối lập luận của công an nói rằng RFA là đài chống đối chính phủ Việt Nam. Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã bị thẩm vấn hai lần do trả lời phỏng vấn với Đài Á Châu Tự Do và cuộc hội thoại với nhà văn Trần Khải Thanh Thủy. Ngoài ra công an còn tra hỏi ông Nghĩa về quan hệ Đài Á Châu Tự Do và họ nói theo quan điểm của họ thì Đài Á Châu Tự Do là Đài đối địch với xã hội Việt Nam với chính phủ Việt Nam.

20) Trần Quốc Hiền:

- Vào 5g30 chiều ngày 18-11, anh Trần Quốc Hiền đã bị bắt cùng với ông Ngô Văn Hòa, người Tây Ninh, và bà Đặng Ngọc Châu, Giáo viên tạm trú tại F 16, Q 10. Cả ba đều bị bắt tại sân vận động Thống Nhất, đường Nguyễn Kim, F 7, Q 10 vì bị tình nghi tổ chức biểu tình tại Sài Gòn dịp hội nghị APEC.

Vào trưa ngày 20-11, cả 3 người đã được thả về. Riêng anh Trần Quốc Hiền được thả về nhà lúc 1g30 sáng ngày 22-11. Sau đó, anh phải đến CA phường làm việc mỗi ngày từ sáng sớm đến 8, 9 giờ tối mới về, có người đi theo khi anh đi cũng như khi anh về. Trong những ngày qua, anh Hiền đã bị tịch thu một đầu CPU vi tính, một máy chụp hình, một máy ghi âm, và bị niêm phong hai điện thoại di động.

21) Bùi Thị Kim Ngân (Vợ nhà báo Nguyễn Vũ Bình):

Ngày 18-11-2006, an ninh cộng sản đã thông báo với chị Bùi Thị Kim Ngân là trong hai ngày 18 và 19-11 chị không được đi bất cứ đâu và không được gặp bất cứ ai. An ninh cộng sản cho 6 - 7 người canh ở ngay đầu ngõ nhà chị Ngân và dựng tấm bảng với dòng chữ bằng tiếng Anh và tiếng Việt với nội dung "Vùng cấm không quay phim chụp ảnh".

Ngày 19-11, chị Ngân đưa con sang nhà anh chồng ở cách đó 200 mét thì có 3 người xông ra chặn trước mặt không cho chị đi, một người dân phòng xông vào và tấn công chị. Một công an tên là Ngô Tuấn của công an thành phố đã nói với chị Ngân là đừng thò mặt ra ngoài đường, nếu phái đoàn của Mỹ họ đi qua, nếu thò mặt xuống lòng đường không cẩn thận sẽ bị bắn bỏ.

22) Một số trường hợp khác:

Ngày 18-11, an ninh cộng sản đã dùng vòng dây xích khóa cửa sau căn hộ của giáo sư Trần Khuê và cửa trước thì họ đã cho khoảng CA canh gác 24/24.

Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, thì an ninh cộng sản đã cấm cửa không cho đi ra khỏi nhà từ ngày 14 đến ngày 21 tháng 11.

Doanh nhân Phạm Văn Trội, an ninh cộng sản đã cho một lực lượng hàng chục công an địa phương tỉnh Hà Tây tới nhà riêng của anh tại huyện Thường Tín để đe dọa khủng bố trấn áp làm cả nhà phải sống trong lo sợ, họ đã không cho anh ra khỏi nhà từ ngày 14 đến ngày 20 tháng 11.

Cựu chiến binh Lê Trí Tuệ tại Sài Gòn đã bị ép buộc lên làm việc với công an trong suốt thời gian diễn ra hội nghị APEC tại Hà Nội, đồng thời đe dọa anh Tuệ không được đi lại tiếp xúc với các nhà dân chủ khác và các phóng viên nước ngoài trong dịp APEC.

23/ Hiệp hội đoàn kết Công Nông Việt Nam:

Liên tiếp trong các ngày 14, 15 và 18 tháng 11, trước và trong thời gian hội nghị APEC, an ninh cộng sản đã truy lùng và bắt giam các thành viên của Hiệp Hội sau:

1- Nguyễn Tấn Hoành: 22 tuối, thành viên sáng lập và lãnh đạo Hiệp hội Đoàn Kết Công Nông Việt Nam. Trước khi bị bắt, Hoàng là công nhân nhà máy xuất khẩu hải sản tại Điện Bàn, Quảng Nam, sau khi di chuyển về Sài Gòn, Hoành tham gia trong các cuộc đình công đòi quyền công bằng, chống bóc lột lao động. Bị bắt tại Long Thành, Đồng Nai ngày 15 tháng 11. Hiện nay Hoành bị giam tại trại giam B15 thuộc quản lý của công an tỉnh Đồng Nai.

2- Trần thị Lê Hằng, tức Trần thị Lê Hồng: 47 tuổi, thành viên sáng lập và lãnh đạo Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông Việt Nam. Từng là nông dân và công nhân, chị Lê Hồng đã tham gia trong nhiều cuộc khiếu kiện và lãng công tại Biên Hoà. Bị bắt ngày 15 tháng 11 và giam tại nhà giam B15 tỉnh Đồng Nai.

3- Đoàn Huy Chương tức là Hoàng Huy Chương: 21 tuổi, công nhân khu công nghiệp 2 Biên Hoà. Hội viên Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông, bị bắt hôm 14 tháng 11 hiện đang giam ở B15 tỉnh Đồng Nai.

4- Đoàn Văn Diên, 52 tuôỉ cha của anh Đoàn Huy Chương. Ông Đoàn Văn Diên là hội viên của Hiệp Hội, bị bắt ngày 15 tháng 11 năm 2006 và hiện đang bị giam ở trại B15 tỉnh Đồng Nai

5- Ông Lê Văn Sỹ, nông dân và Nguyễn thị Tuyết, công nhân bị bắt cùng ngày hoặc sau đó vì là hội viên của Hiệp Hội. Riêng Nguyễn thị Tuyết từng tham gia nhiều cuộc đình công, ký tên công khai trong các kháng thư đòi quyền bãi công và công bằng lao động tại Đồng Nai trong thời gian qua. Hiện nay hai người này giam ở đâu không rõ.

6- Lê Bá Triết, cư ngụ tại Sài Gòn, bị bắt ngày 18 tháng 11 năm 2006 tại Sài Gòn vì tình nghi có liên quan đến Hiệp Hội Đoàn Kết Công-Nông Việt Nam. Anh Triết bị giam tại nhà giam số 4 Phan Đăng Lưu, Bình Thạnh Sài Gon

7- Nguyễn Tuấn, cư ngụ tại Sài gòn, bị bắt chung với Lê Bá Triết. Anh Tuấn hiện đang bị giam tại nhà giam số 4 Phan Đăng Lưu, Bình Thạnh Sài Gòn.

Báo cáo tình hình Nhân quyền Việt Nam tháng 10-2006

UỶ BAN NHÂN QUYỀN VIỆT NAM

THE COMMITTEE FOR HUMAN RIGHTS IN VIETNAM

BÁO CÁO TÌNH HÌNH NHÂN QUYỀN THÁNG 10-2006

I/ Về tôn giáo:

Do sự quan tâm tích cực của phía chính phủ Hoa Kỳ về tình hình tôn giáo tại Việt Nam, nên trong những tháng cuối năm 2006, tình hình sinh hoạt tôn giáo của các hệ phái Tin lành đã được cải thiện đáng kể, đặc biệt các nhóm Tin lành của người H’Mông. Hiện nay chính phủ Việt Nam đã công nhận được khoảng 30 Hội thánh của người H’Mông trên tổng số hơn 400 Hội thánh tham gia đăng ký. Nhưng việc chính phủ Việt Nam công nhận một số lượng nhỏ các Hội thánh của người H’Mông cũng chỉ mang tính chất ngoại giao với Hoa Kỳ, nhằm đạt được qui chế PNTR, và được rút tên ra khỏi danh sách CPC. Về bản chất thì chính quyền Việt Nam vẫn tìm mọi cách để kiểm soát sinh hoạt tôn giáo của người Tin lành, kìm hãm không cho phát triển.

Ở các địa phương khác tình hình tôn giáo cũng có cải thiện, trừ Hội thánh tại Thiệu Viên, tỉnh Thanh Hoá. Chính quyền địa phương vẫn tìm mọi cách để đe doạ, ngăn chặn các tín đồ sinh hoạt tôn giáo.

Hiện nay thì chính quyền các địa phương khác không còn đàn áp, bắt bớ các tín đồ Tin lành trực tiếp, nhưng chính quyền gây khó khăn bằng cách: không cấp giấy chứng minh nhân dân có xác nhận phần tôn giáo ghi Tin lành; không xác nhận vào lý lịch cho con em của gia đình người Tin lành khi đi xin việc; không cấp hộ chiếu cho những người Tin lành khi họ có nhu cầu đi xuất khẩu lao động. Sự việc trên diễn ra ở các huyện Cẩm Giàng, Gia Lộc, Thanh Hà, Chí Linh, … thuộc tỉnh Hải Dương.

II/ Các quyền về tự do dân chủ:

Càng gần ngày diễn ra Hội nghị APEC tại Hà Nội, thì các đảng phái, tổ chức chính trị đối lập tăng cường hoạt động, nhưng cùng với đó chính quyền cộng sản Việt Nam cũng gia tăng việc sách nhiễu các nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền. Ngay sau khi Liên minh Dân chủ Nhân quyền Việt Nam được công bố thành lập ngày 16-10-2006, hai thành viên ban điều hành là ông Đỗ Nam Hải và Nguyễn Chính Kết đã bị khám nhà, tịch thu máy tính, và bị thẩm vấn liên tục trong nhiều ngày(kèm theo là hồ sơ của hai ông). Ngày 20-10-2006 Công đoàn Độc lập Việt Nam tuyên bố thành lập, nhiều thành viên trong ban điều hành như ông Lê Trí Tuệ, bà Trần Khải Thanh Thuỷ đã bị gọi thẩm vấn và bị sách nhiễu, chính quyền địa phương còn tổ chức đấu tố nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ, một hình thức mà cộng sản Việt Nam từng áp dụng trong những năm 50 của thế kỷ trước. Luật sư Lê Thị Công Nhân trên đường sang Ba Lan dự hội nghị bảo vệ cho người công nhân cũng bị chặn tại sân bay Nội Bài, không được phép xuất cảnh. Luật sư Nguyễn Văn Đài và anh Lương Duy Phương trên đường Ấn Độ dự hội nghị luật sư Cơ Đốc cũng bị chặn không cho xuất cảnh. Uỷ ban Nhân quyền Việt Nam đang trong quá trình vận động thành lập cũng bị đàn áp. Mục đích của các vụ sách nhiễu, cắt điện thoại, đấu tố, câu lưu thẩm vấn mà mật vụ cộng sản Việt Nam tiến hành là nhằm uy hiếp và khủng bố tinh thần đấu tranh của các chiến sĩ dân chủ trong nước. Nhưng khi mật vụ càng làm như vậy, thì tinh thần chiến đấu cũng như bản lĩnh của các chiến sĩ dân chủ không suy giảm mà ngày càng vững vàng và có thêm nhiều kinh nghiệm khi đối phó với mật vụ cộng sản.

Sự ủng hộ của đồng bào Việt Nam ở hải ngoại và cộng đồng quốc tế có ảnh hưởng đến sự tồn tại và phát triển của phong trào đấu tranh dân chủ và nhân quyền ở trong nước.

Sau đây là chi tiết về những vụ đàn áp và gây sách nhiễu của mật vụ cộng sản Việt Nam trong tháng 10-2006:

1) Kỹ sư Đỗ Nam Hải (bút hiệu Phương Nam)

- Ngày 26-9-2006 Bộ công an VN yêu cầu công ty Viettel cắt dịch vụ internet của ông Đỗ Nam Hải.

- Ngày 11-10-2006 công an tự ý vào nhà tịch thu máy vi tính của ông Hải trong lúc ông vắng mặt không có nhà.

-Ngày 15-10-2006 bị công an chặn bắt đưa về công an phường 9 quận Phú Nhuận, Sài Gòn về bản Tuyên Bố Thành Lập Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền.

-Ngày 20-10-2006 công an VN vu cáo kỹ sư Đỗ Nam Hải là ông đã phạm vào 4 tội: Điều 79 tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, Điều 80, Điều 88 và Điều 258 tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước.

-Ngày 21-10-2006 ông Hải bị công an chặn bắt đưa về đồn công an quận Phú Nhuận, Sài Gòn sau khi ông Hải đi thăm mục sư Nguyễn Hồng Quang.

-Bị công an mời làm việc liên tục từ 13-10-2006 đến 26-10-2006.

2) Giáo sư Nguyễn Chính Kết

-Ngày 15-10-2006 bị công an chặn bắt đưa về công an phường 9 quận Phú Nhuận, Sài Gòn về bản Tuyên Bố Thành Lập Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền. Đến gần 6 giờ chiều, khoảng 20 CA đã đến nhà Gs Nguyễn Chính Kết để khám xét hành chính phòng làm việc của ông. Sau khoảng một tiếng làm việc, họ đã tịch thu của ông hai CPU máy tính, một của ông và một của các con ông.

- Từ ngày 17-10 đến ngày 4-11-2006 công an quận Phú Nhuận thẩm vấn liên tục, lý do liên quan đến Liên minh Dân chủ Nhân quyền Việt Nam

- Ngày 21-10-2006, ngày hôm đó không bị thẩm vấn, ông Kết đi bị công an chặn bắt đưa về đồn công an quận Phú Nhuận-Sài Gòn sau khi ông Kết đi thăm mục sư Nguyễn Hồng Quang.

3) Luật sư Lê Thị Công Nhân (phát ngôn nhân của Đảng Thăng Tiến Việt Nam)

-Chiều ngày 13-9-2006, từ 14h-18h30, Nữ Luật sư Lê Thị Công Nhân, phát ngôn nhân của Đảng Thăng Tiến VN - một Tân Đảng vừa mới tuyên bố tự thành lập - đã bị triệu tập đến Công an phường Phương Mai, quận Đống Đa, Hà Nội để bị thẩm vấn về Đảng Thăng Tiến VN. Suốt 4 giờ 30 phút, 3 Công an nam tên là Cương, Thạch, Sĩ và 1 nữ CA tên Thủy thay nhau thẩm vấn cô cho đến khi cô đã quá mệt mõi nhóm Công an này mới để cô ra về và nói là sẽ tiếp tục đến nhà "mời đi làm việc". CA đã doạ cô rằng nếu cô không rút lui khỏi đảng thì sẽ có "hậu quả"vô cùng tai hại.

- Ngày 15-9-2006, từ 7h30-11h30, Luật sư Lê Thị Công Nhân tiếp tục bị triệu tập đến Công an phường Phương Mai, quận Đống Đa, Hà Nội để bị thẩm vấn về Đảng Thăng Tiến VN. Công an lại thay nhau thẩm vấn trong suốt 5 giờ liền. Sau đó họ cho cô ra về và yêu buổi chiều phải tự đến đồn Công an tiếp tục bị thẩm vấn, nếu không thì họ sẽ đến nhà cưỡng bức.

-Ngày 26-10-2006 bị công an VN ngăn chặn chuyến bay sang Ba Lan dự hội nghị công đoàn.

- Ngày 27-10-2006 nữ luật sư Lê thị Công Nhân đã bị một số công an mật vụ cố tình hành hung bằng cách tông xe gắn máy vào xe của cô.

- Ngày 31-10-2006 bị công an VN cưỡng bức đi thấm vấn tại trụ sở cơ quan an ninh tại số 1 ngõ 34 đường Âu Cơ, quận Tây Hồ, Hà Nội.

4) Kỹ sư Nguyễn Trung Lĩnh

- Ngày 27-10-2006 nhận được nhiều cuộc điện thoại từ phía công an VN đòi bắt nhốt về quê trong dịp hội nghị APEC diễn ra tại Hà Nội.

5) Luật sư Nguyễn Văn Đài

- Ngày 23-9-2006 bị công an ngăn chặn chuyến bay đi Bangkok, Thái Lan.

-Ngày 25-10-2006 bị công an ngăn chặn chuyến bay đi Ấn Độ tham dự hội nghị Luật Sư Cơ Đốc Quốc Tế.

- Ngày 1-11-2006 bị công an VN triệu tập lên làm việc vì liên quan đến việc tham gia thành lập UBNQVN.

6) Cử nhân Lương Duy Phương

-Ngày 25-10-2006 bị công an ngăn chặn chuyến bay đi Ấn Độ tham dự hội nghị Luật Sư Cơ Đốc Quốc Tế. Đây là lần thứ hai anh Lương Duy Phương bị ngăn không cho xuất cảnh, lần đầu vào ngày 2-8-2006. Lý do vì tham gia viêt bài trên mạng internet, quan hệ với các nhà đấu tranh dân chủ nhân quyền trong nước.

7) Kỹ sư Bạch Ngọc Dương

- Ngày 13-10-2006 bị công an ép đi làm việc và đe dọa tước đoạt quyền tự do đi lại, tự do cư trú.

- Ngày 1-11-2006 bị công an mời lên làm việc, và có ý đồ hành hung ông Dương ngay tại phòng thẩm vấn.

8) Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn

- hồi 13 giờ 30 phút giờ Việt Nam ngày 20/10/06, sau khi dự bữa cơm bình dân với kỹ sư Nguyễn Trung Lĩnh tại cửa hàng ăn ở số 3 Ngõ Tràng Tiền - quận Hoàn Kiếm – Hà Nội. Khi 2 ông Nguyễn Khắc Toàn và Nguyễn Trung Lĩnh chia tay nhau, thì một tốp công an khoảng 6 người do 2 Trung tá Bạch Hưng Tân là điều tra viên của phòng điều tra xét hỏi PA24 thuộc Sở công an Hà Nội và Trần Văn Trung là cảnh sát khu vực phụ trách địa bàn nơi gia đình ông Toàn sinh sống, đã ập đến buộc ông Toàn phải ngồi lên xe máy do trung tá Tân chở về Sở công an HN để làm việc gấp.

- Từ ngày 11-10-2006 đến nay, mật vụ cộng sản đã lập một chốt gác trước cổng ngõ ra vào tư gia của ông Toàn để ngăn chặn không cho bất cứ ai tiếp xúc với ông Toàn.

9) Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy

- Chiều 12-10- 2006, chị Thuỷ ra quán internet, mật vụ phát hiện ra và dưới sự chỉ đạo của công an với đám chính quyền địa phương, cả đám cựu chiến binh và thương binh nặng kéo đến vây chặt nhà chị suốt từ 5 giờ chiều đến 8 giờ tối để hỏi tội chị vì tội "đòi lật đổ chế độ, lật đổ đảng cộng sản, tội phủ nhận công lao họ trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Mỹ và chống Pháp". Hai kẻ cuồng tín, quá khích còn xông vào túm cổ áo chị, cầm cả khúc gỗ to tướng đòi hành hung chị, khi cả chồng và hai con chị đang vắng nhà.

Cả đám đông còn lại phẫn nộ la ó, đòi chị phải rời khỏi địa bàn đang cư trú. Những người khác ra lệnh cấm chị không được vào mạng gửi bài, nhận và phát tán tài liệu ra nước ngoài...Nếu một lần nữa họ nhìn thấy chị vào bất cứ quán nét nào trên địa bàn phường, cả thân thể cũng như căn nhà chị lập tức sẽ bị...đền tội(!)

- Ngày 11-10-2006, bị mật vụ cộng sản cùng với chính quyền phường Đức Giang, quận Long Biên, Hà Nội đã đưa ra sân vận động của khu tập thể công ty diêm Thống Nhất để đấu tố sau cả ngày giam hãm ( từ 8 giờ sáng đến gần 8 giờ tối), mặc chị tuyệt thực, đói lả, kiệt quệ vì cả sáng lẫn chiều phải dồn mọi tinh lực để đối phó với những câu hỏi, luận tội, ép cung chặt cung, mớm cung, bụộc cung, sơ cung của họ.

- Vào khoảng 6:30 chiều ngày thứ Sáu 27-10, một lực lượng đông đảo gồm đại diện các cấp chính quyền ở Hà Nội cùng những người xưng là cựu chiến binh đã đến bố ráp nhà của nhà văn nữ Trần Khải Thanh Thủy chỉ vì những bài viết cổ võ cho tự do dân chủ.

10) Giáo viên Dương Thị Xuân

- Hồi 15 giờ 35 phút, chiều chủ nhật ngày 29-10-2006 trên đường Thanh Niên - Hồ Tây – Hà Nội, chị Dương Thị Xuân đang đi xe đạp sát lề đường bên phải, đoạn đường vừa qua cổng Chùa Trấn Quốc, Hồ Tây – Hà Nội thì bị 1 chiếc xe máy đâm bất ngờ rất mạnh từ phía sau lại. Chị Xuân bị ngã sấp xuống đường 2 cánh tay sây sước, sưng tím và do ngã mạnh nên lại bị ngã đập ngửa ra đằng sau, nằm ngất lịm giữa lòng đường. Thủ phạm gây ra vụ xô xe hung bạo này được nghi ngờ là do mật vụ công an cộng sản chủ động gây ra.

12) Mục sư Nguyễn Công Chính

- 7 giờ sáng ngày 13/9/2006, Mục sư Nguyễn Công Chính thuộc giáo Mennonite đến một tiệm Internet ở phường Hội Phú, thành phố Pleiku để check mail thì bị một số CA Gia Lai bắt giữ và đưa về đồn CA thẩm vấn.

- Ngày 16/9/2006, ông lại bị triệu tập đến trụ sở CA tỉnh để làm việc từ ban sáng. Những CA làm việc với Ms Chính hôm nay gồm có: thiếu tá Phan Văn Mạnh, đội trưởng CA tỉnh Gia Lai, thuộc PA38; thiếu tá Nguyễn Hữu Chẩn; thiếu tá Võ Thị Hiền; thượng uý Lê Công Thành.

Đến 12 giờ trưa, họ cho 4 tên côn đồ – thuộc xã hội đen – tới lột hết quần áo của ông không còn một mảnh vải để kiểm soát xem ông có mang theo máy ghi âm hay không, mặc dù trước đó ông đã khẳng định rằng không có. Những tên này còn sỉ nhục ông bằng cách sờ, nắn, bóp chỗ kín của ông khá lâu, coi đó như một trò giải trí trước sự chứng kiến của nhiều CA. Khoảng 10 phút họ mới cho ông mặc quần áo vào… Đến khoảng 4 giờ 15, trong khi thẩm vấn, bà thiếu tá Võ Thị Hiền đã tạt ly nước trên bàn vào mặt ông.

- Công an cộng sản yêu cầu ông tiếp tục làm việc vào sáng thứ hai 18/9. Họ cũng ra lệnh cho ông không được liên lạc với ai bằng điện thoại hay bằng bất cứ phương tiện gì. Họ đe dọa sẽ thủ tiêu ông nếu ông ngoan cố không chịu tuân hành.

- Sáng ngày 3/10/2006 khoảng 9giờ, CA Pleiku đến nhà Ms Nguyễn Công Chính đông hơn mọi khi. Ms Chính không chịu mở cửa. Cấp trên của họ là trung tá Nguyễn Phước Điền (phó trưởng CA tỉnh Gia Lai) và bà trung tá Võ Thị Hiền, ra lệnh cho họ cưa cổng để tràn vào. Sau khi tràn vào, họ đưa Ms Chính lên xe bít bùng chở đi, không biết đi đâu. Như thế là hơn nửa tháng nay, Ms Chính bị mời lẫn bị cưỡng chế đi làm việc liên tục, không sinh hoạt gì khác hay làm ăn gì được. Tinh thần của cả gia đình ông luôn luôn bị căng thẳng.

13) Chấp sự Trần Văn Hòa

- Thứ Năm ngày 21 tháng 9 năm 2006, anh Trần Văn Hòa trên đường từ Hà Nội sang Quảng Châu (Trung Quốc) để gặp một số người tham gia vận động thành lập Công đoàn độc lập Việt Nam đã bị an ninh cộng sản giữ tại cửa khẩu sân bay Nội Bài. Sau đó mật vụ cộng sản câu lưu ông Hoà trong 13 ngày để thẩm vấn, đến ngày3-10-2006 ông mới được thả tự do, hộ chiếu và vé máy bay đã bị mật vụ cộng sản tịch thu mà không có giấy tờ.

14) Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang

- Vào tối 18-10 vừa qua một lực lượng công an khoảng 20 người đã đến nhà tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang buộc ông phải lên Sở Công an Hà Nội để làm việc, kéo dài cho đến tận gần 12 giờ đêm. Lý do liên quan đến việc chuyển bản kế hoạch thành lập Liên minh Nhân quyền Việt nam cho Nguyễn Phương Anh.

- Ngày 28-10-2006 bị cắt điện thoại di động.

15) Kỹ sư Nguyễn Phương Anh

- Bị mật vụ cộng sản câu lưu suốt 8 ngày liền từ 4,5,6-10, rồi 8,9,10-10 để thẩm vấn về các bài viết dân chủ trên mạng.

- Ngày 13-10-2006 bị giam giữ trái phép tại sở công an thành phố Hà nội số 87 phố Trần Hưng Đạo, quận Hoàn Kiếm từ 14 giờ đến 24

- Tối ngày 18-10-2006 cựu chiến binh tên là ông Bùi Huy Quân, Khi mà hai người đang giao tài liệu cho nhau thì cũng khoảng 20 chục công an xông vào quán ăn bắt ông Bùi Huy Quân và Nguyễn Phương Anh, giam giữ từ 16 giờ chiều đến 24 giờ đêm.

- ngày 21-10-2006 bị câu lưu thẩm vấn về liên minh nhân quyền.

- ngày 28, 31-10-2006 bị câu lưu thẩm vấn về các bài viết.

-ngày 3-11-2006 bị câu lưu thẩm vấn về ủy ban nhân quyền.

16) Dương Văn Dương

Vào lúc 9.30 sáng ngày 3-11-2006, anh Dương Văn Dương(Đại Dương) đang trên đường từ vườn hoa Mai Xuân Thưởng đến Văn phòng Luật sư Thiên Ân. Khi đến ngã ba Điện Biên Phủ - Lê Duẩn, có bốn nhân viên mật vụ cộng sản đi trên 4 xe máy chặn xe của anh Dương lại và nói "chúng tao đánh cho mày biết", cùng lúc cả 4 mật vụ cộng sản xô tới đánh anh Dương, chúng đánh nhằm vào mặt, bụng và cổ anh Dương, mặc dù bị vây chặt, nhưng anh Dương cố vùng chạy vào một nhà dân, và được nhân dân gần đó chạy đến bảo vệ. Bốn mật vụ kia đã bỏ chạy khi thấy nhân dân kéo đến. Anh Đại Dương là người Thái Bình tố cáo các quan chức địa phương tham nhũng và đứng ra giúp đỡ cho những người dân oan tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Anh Dương Văn Dương là người có tên trong bản dự thảo " Tuyên bố thành lập UBNQVN".

Giới thiệu các thành viên của Ủy ban Nhân quyền

Đang soạn thảo

Qui chế hoạt động của Uỷ ban Nhân quyền Việt Nam

Đang soạn thảo

Tuyên bố thành lập Uỷ ban Nhân quyền Việt Nam(Việt-English)

TUYÊN BỐ THÀNH LẬP UỶ BAN NHÂN QUYỀN VIỆT NAM


Tuyên ngôn Toàn thế giới về Nhân quyền do Đại hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua ngày 10-12-1948 được gọi là bản “Tuyên ngôn đầu tiên của toàn nhân loại” và là “lý tưởng chung mà tất cả các dân tộc và tất cả các quốc gia phải đạt tới”. Tuyên ngôn Toàn thế giới về Nhân quyền nêu lên một nguyên tắc được cả cộng đồng thế giới thừa nhận: “Điều cốt yếu của các quyền con người phải được bảo vệ bởi một chế độ pháp quyền để con người không buộc phải nổi dậy chống lại sự tàn bạo và áp bức, như là một phương sách cuối cùng”. Tuyên ngôn Toàn thế giới về Nhân quyền có giá trị tư tưởng lớn lao và uy tín tinh thần cao đến mức dường như có cả sức mạnh bắt buộc về mặt pháp lý. Trong Điều 1 và 2 của bản Tuyên ngôn như sau:

“Điều 1: Tất cả mọi người sinh ra đều tự do và bình đẳng về phẩm giá và các quyền. Họ được phú cho lý trí và lương tâm và phải đối xử với nhau theo một tinh thần thiện chí.
Điều 2: Mỗi người đều được hưởng tất cả các quyền và tất cả các tự do đã được tuyên bố trong bản Tuyên ngôn này, không hề có sự phân biệt nào, nhất là sự phân biệt về chủng tộc, màu da, giới tính, ngôn ngữ, tôn giáo, chính kiến hay mọi ý kiến khác, nguồn gốc dân tộc hay xã hội, nguồn gốc sinh sinh ra và mọi hoàn cảnh khác.
Hơn nữa, cũng không có sự phân biệt nào dựa vào qui chế chính trị, pháp lý hay quốc tế của nước hay lãnh thổ ấy là độc lập, được bảo trợ, không tự chủ hoặc bị đặt vào một sự hạn chế nào đó về chủ quyền.”

Ngày nay nhân quyền đã trở thành ngôn ngữ chung của tất cả loài người. Việc thừa nhận quyền con người được xem là nền tảng của tự do, hoà bình và công lý trên thế giới. Còn sự không hiểu biết và khinh thường các quyền con người đưa đến những hành vi dã man, làm phẫn nộ lương tâm loài người, và sự xuất hiện một thế giới trong đó mọi người sẽ được tự do ngôn luận và tín ngưỡng, thoát khỏi khủng bố và nghèo khổ, đã được tuyên bố là khát vọng cao nhất của con người.

Quyền con người gắn liền với bản chất con người, điều này trở thành quan niệm chung được cả cộng đồng nhân loại cùng chia sẻ. Các quyền con người là không thể tước bỏ được vì các quyền ấy mang tính chất tự nhiên vốn có của mỗi người, không phải do nhà nước hay bất kỳ ai ban tặng cho. Tước bỏ quyền con người là tước bỏ phẩm giá con người, đụng chạm đến những gì thiêng liêng nhất, những gì tạo lập nên mỗi con người. Đó cũng là huỷ diệt chính con người. Sự lãng quên hay coi thường quyền con người, là căn nguyên duy nhất dẫn đến những bất hạnh cho cộng đồng và đau khổ cho người dân và tệ hủ bại của các chính phủ.

Việt Nam dưới chế độ cộng sản toàn trị, các quyền con người đã được ghi nhận trong Hiến pháp, chính phủ cộng sản Việt Nam đã ký vào các Công ước quốc tế về quyền con người. Nhưng trên thực tế, các quyền cơ bản của con người chưa được tôn trọng đúng mực và có giá trị thực sự, một số quyền căn bản của con người đã bị hạn chế, thậm chí đã bị tước đoạt. Nhiều nơi nhân quyền còn bị vi phạm nghiêm trọng, khi các quyền và lợi ích hợp pháp của mình bị vi phạm thì người dân chỉ biết khiếu nại đến các cơ quan nhà nước mà không được giải quyết thoả đáng, không có một tổ chức bảo vệ nhân quyền nào giúp đỡ cho họ. Tiếng kêu ai oán của người dân có ở khắp nơi trên đất nước Việt Nam.

Tất cả mọi hành vi vi phạm nhân quyền đều phải bị lên án và xét xử, không có sự vi phạm nhân quyền nào có thể biện minh được.

Việc bảo vệ các quyền con người là trách nhiệm chung của cả nhân loại tiến bộ, vì bảo vệ nhân quyền chính là bảo vệ nhân phẩm của con người, bảo vệ con người.

Cơ sở pháp lý của việc thành lập Ủy ban Nhân quyền Việt Nam:
- Tuyên Ngôn toàn thế giới về Nhân quyền; các Công ước quốc tế về Nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết hoặc gia nhập;
- Điều 69 Hiến pháp Việt Nam 1992.

Bởi các lí lẽ trên, hôm nay ngày 10-12-2006, chúng tôi những thành viên ký tên dưới đây, đồng tuyên bố thành lập Uỷ ban Nhân quyền Việt Nam, viết tắt là(UBNQ). Uỷ ban Nhân quyền Việt Nam có tên tiếng Anh là: The Committee for Human Rights in Vietnam (CHRV).

Uỷ ban Nhân quyền Việt Nam được thành lập nhằm bảo vệ những nhân quyền được ghi trên bản Tuyên ngôn Toàn thế giới về Nhân quyền của LHQ cũng như trên các văn bản công pháp quốc tế khác. UBNQ là một tổ chức phi chính phủ, hoạt động độc lập, phi đảng phái và phi lợi nhuận. UBNQ không phải là một tổ chức chính trị. UBNQ làm việc dựa trên tinh thần công bằng, trọng lẽ phải và sự thật. Nhiệm vụ của Uỷ ban Nhân quyền là bảo vệ, cổ vũ và là thăng tiến nhân quyền, cụ thể là:
- Giáo dục và quảng bá nhân quyền cho mọi từng lớp dân chúng;
- Theo dõi về tình trạng nhân quyền của Việt Nam, gửi báo cáo nhân quyền cho chính phủ Việt Nam, các cơ quan hữu quan của Việt Nam, khuyến cáo về các vụ vi phạm nhân quyền;
- Lên tiếng bênh vực cho công dân Việt Nam và người nước ngoài đang sinh sống và làm việc trên lãnh thổ Việt Nam khi các nhân quyền của họ bị xâm phạm;
- Hợp tác quốc tế trong việc bảo vệ nhân quyền.

UBNQ Việt Nam sẽ hợp tác chặt chẽ với Liên minh Dân chủ Nhân quyền Việt Nam, Khối 8406, Công đoàn độc lập Việt Nam, Hội đoàn kết Công Nông và cùng với các chính đảng khác trong việc bảo vệ nhân quyền.

Chúng tôi cùng nhau kêu gọi các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế, chính phủ các nước, nhân dân yêu chuộng tự do, hoà bình và công lý trên toàn thế giới, người Việt Nam trong nước và hải ngoại hãy ủng hộ và yểm trợ cho Uỷ ban Nhân quyền Việt Nam.

Hà Nội, ngày 10 tháng 12 năm 2006
Thay mặt Uỷ ban Nhân quyền Việt Nam

Ban điều hành lâm thời
Phạm Văn Trội
Nguyễn Phương Anh
Dương Văn Dương

Các uỷ viên:
1/ Bạch Ngọc Dương
2/ Nguyễn Phương Anh
3/ Bùi Minh Thanh
4/ Trần Khải Thanh Thuỷ
5/ Dương Văn Dương
6/ Phạm Văn Trội
7/ Trần Đình Nguyên

Địa chỉ liên hệ:
P.O Box 648
Bưu điện Bờ hồ
Hà Nội, Việt Nam
Tel: 84-984876163
Email: humanrightsvn@gmail.com

www.humanrightsvn.blogspot.com

Declaration on the Establishment of the Committee for Human Rights in Viet Nam

The Universal Declaration of Human Rights (UDHR), ratified by the United Nations General Assembly on December 10 in 1948, has been called “The First Declaration of all mankind” and “the common ideal that all peoples and nations must achieve.” It asserts a principle recognized by the world community, that is: “The basis of all human rights must be defended by a law-abiding regime to avoid any uprising against brutality and repression as a final resort.” It has such a great philosophical value and spiritual prestige; it seems to convey a power that eventually becomes legal enforcement. Articles 1 and 2 stated:

1. “Article 1: All human beings are born free and equal in dignity and rights. They are endowed with reason and conscience and should act towards one another in a spirit of brotherhood.”

2. “Article 2: Everyone is entitled to all rights and freedoms set forth in the Declaration, without distinction of any kind, such as race, color, sex, language, religion, political or other opinion, national or social origin, property, birth or other status.

Furthermore, no distinction shall be made on the basis of the political, jurisdictional or international status of the country or territory to which a person belongs, whether it is independent, trust, non-self-governing or under any other limitation of sovereignty.”

Nowadays, human rights have become the common language of mankind. The recognition of human rights has been considered as a foundation for freedom, peace and justice in the world. Conversely, the ignorance and disregard of human rights have led to brutal acts and angered human conscience. The existence of a world in which everyone can enjoy freedom of expression and belief, absent from terror and poverty, has been claimed to be the highest aspiration of man.

Human rights connect closely with human nature, and this has been commonly accepted and shared by the community of mankind. Human rights cannot be removed since they are born with each person, not provided by the state or anyone. The denial of human rights means having disregard for human dignity, violating the most sacred and creative part of a human being. This is the cause of destruction of mankind. The negligence or contempt for human rights is the main cause of many pain and suffering for the community, the people, and corruption in the government.

Under the Vietnamese communist dictatorship, although the human rights are mentioned in its Constitution as well as in international covenants signed by the Vietnamese communist government. In reality, these rights have not been properly observed and truly enforced since some of these basic rights have been restricted or even being denied. In many areas, human rights are seriously violated. When rights and lawful privileges are being violated, the citizen can only file complaint to government officials, but these complaints never resolved reasonably, and there is not a human right organization exists to protect these aggrieved citizens. The voices of the aggrieved citizens are echoing from all corners of the country.

All violations of human rights must be denounced and judged, and no violation shall be justifiable before the law.

The protection of human rights is the collective responsibility of all progressive mankind, for the protection of human rights is the protection of human dignity and of mankind itself.

The legal ground of the establishment of the Committee for Human Rights in Viet Nam:

-Based on the Universal Declaration of Human Rights, the International Covenants on Human Right signed by Viet Nam

-Article 69 of the Viet Nam 1992 Constitution,

For the above reasons, we the undersigned proclaim today, December 10, 2006, declare to establish the Committee for Human Rights in Vietnam (CHRVN).

The Committee for Human Rights in Viet Nam is founded for the purpose of defending the human rights stated in the Universal Declaration of Human Rights as well as in other international covenants. CHRVN is an independent non-governmental, non-partisan, and non-profit organization. It is not a political group. Its activities are based on justice, fairness, and the truth. Its duty is to protect, advocate, and advance human rights, namely:

To educate and advocate for human rights to all population.

- To observe and report monthly, quarterly, and annually on the human rights status in Vietnam.

- To send human rights reports to the Vietnamese government, public agencies, international human rights organizations, and mass media in Vietnam and abroad to alert on human right violations.

- To voice up in defense of Vietnamese citizens and foreign residents in Vietnam when their human rights are violated.

- To cooperate with international human rights organizations and foreign governments to protect human rights.

The Committee for Human Rights in Viet Nam will work closely with the Alliance for Democracy and Human Rights, Bloc 8406, Viet Nam Independent Union, United Workers-Farmers Association and other political parties in the front of protecting human rights.

We unanimously call on international human rights organizations, foreign governments, peace, freedom, and justice loving peoples in the world; and Vietnamese people inland and oversea, to support and assist CHRVN on it cause.

For the CHRV

Pham Van Troi

Nguyen Phuong Anh

Duong Van Duong

Members:

1. Bach Ngoc Duong,

2. Nguyen Phuong Anh

3. Bui Minh Thanh

5. Tran Khai Thanh Thuy

5. Duong Van Duong

6. Pham Van Troi

7. Tran Dinh Nguyen

Contact address:

P.O Box 648

(Bo ho Post Office)

Tel: 84-984876163

Hanoi, Vietnam

Email: humanrightsvn@gmail.com

www.humanrightsvn.blogspot.com